Thi rằng:
HUỲNH
hà sóng bủa ngất trời Nam,
GIÁO
khuyến người tu lại Niết-Bàn,
CHỦ
định cơ Trời cơn mạt thế,
PHẬT-GIÁO
y truyền được hưởng an.
Thi
bài:
Lời tiếp nối trọn rồi Kinh
giảng,
Giúp người đời rõ cạn
đường chơn,
Thầy khuyên ví tợ tiếng
đờn,
Rao
cho bá tánh nhiều cơn lắm lời.
Người có biết Ðạo thời
khai mở,
Phật-Giáo truyền từ thuở
niên nào,
Chư hiền muốn rõ âm hao,
Tại
sao lại có kỳ sau Phật truyền?
Sao không để Thích-thiền độ
chúng,
Lại phải cần áp dụng Ðạo
Thầy,
Cũng là tôn-giáo Phật rày,
Phật
sao lại có đặt bày riêng tư?
Ðời sắp cận thuyền từ cứu
vớt,
Khai Ðạo Thầy độ bớt kẻ
hung,
Khuyên tu khuyên sửa kịp cùng,
Cho
đời lương thiện qui tùng nẻo chơn.
Kinh sấm giảng giọng đờn nhủ
thế,
Dạy cho người biết lẽ
đường tu,
Tại gia cư-sĩ Xuân Thu,
Bốn
mùa đều khỏi tầm tu xa đường.
Tu tại gia giữ thường luật
cấm,
Tám điều răn nhuộm thắm Ðạo
vàng,
Tu không bỏ phế gia đàng,
Nửa
đời nửa Ðạo an nhàn phận tu.
Ðời sắp cận âm u gió bảo,
Cận ngày tàn điên đảo sanh
linh,
Binh đạo, loạn lạc, chiến
chinh,
Nên
Thầy tá thế liều mình độ dân.
Kinh sấm giảng khuyên dần người
thế,
Kẻ tâm lành gắng để học
noi,
Ðường tu thiện đức vẹn mười,
Nhà
nhà tu niệm người người noi gương.
Thầy xuống thế chỉ đường người
rõ,
Máy diệu huyền nào có đơn
sai,
Nay người chưa rõ thì mai,
Ngày
nay mới biết lời Thầy khi xưa.
Cơ Thiên định lọc lừa đã
hẳn,
Kẻo xưa còn bàn tán phân vân,
Ðoán xa lại hiểu quá gần,
Làm
cho đảo lộn quây quần nào an.
Thầy thả chiếc linh-thoàn cứu
vớt,
Giúp người trần hiểu biết
đường tu,
Từ-bi vẹt ngút mây mù,
Dạy
người cho biết đường tu tại nhà.
Muốn lễ Phật: tâm đà có
Phật,
Khỏi tầm xa chùa thất mới là,
Tu tâm an phận nhà nhà,
Tạo
điều phúc đức tránh mà hung hăng.
Người lương thiện tầm phăng
tu niệm,
Kẻ hung hăng cũng hiếm xu thời,
Ðạo Thầy tạm ẩn chiều mơi,
Xưng
hô giả tạo xu thời lung lăng.
Lòng xảo trá thì năng tích ác,
Chớ Thầy đâu phó thác cho
người,
Dạy tu lương thiện giúp đời,
Thi
ân tế chúng Phật Trời thưởng ban.
Tu nhân đạo đừng màng ích
kỷ,
Ðừng hại nhân, nhân hại lẽ
hằng,
Ðừng vì hận oán lố lăng,
Giết
người, cướp của, ác gian phạm điều.
Tám điều răn dẫn dìu bá tánh,
Không làm tròn đạo hạnh Phật
gia,
Thân thì khoác áo nâu dà,
Trong
lòng dối gạt điêu ngoa hại đời.
Tu giả dối: Phật Trời răn
phạt,
Cõi A-Tỳ hồn ác muôn đời,
Chịu làm ngạ-quỷ chơi vơi,
Xin
đừng lấp lửng mắt Trời như sao.
Chữ "Thiên-Võng" khôi
khôi lồng lộng,
Lưới Trời tuy không thấy mà
vương,
Xin ai thấu đáo tận tường,
Tránh
nơi tội ác là đường thiện chơn.
Thế bạo ác gặp cơn hủy diệt,
Ðời hung hăng đời biết trả
vay,
Ðạo truyền tân khổ lắm thay,
Tu
hiền ít kẻ, lá lay dẫy đầy.
Thương kẻ dữ nên Thầy buồn
bã,
Thương người lành vui vẻ nhàn
tâm,
Nghe Thầy thì tránh lạc lầm,
Cãi
Thầy e chịu sa hầm quỷ-vương.
Nay Thiên-cơ qui hườn hiệp tác,
Rõ là cơ Ðại-Giác phục hồi,
Thầy nay chỉ có mấy lời,
Cùng
trong bá tánh rõ thời khá vâng.
Phần tả Kinh: Thánh, Thần hội
đủ,
Bảo hộ Ðàn bao phủ tường
vân,
Thánh, Tiên, Thần, Phật ân cần,
Cũng
đồng trọng trách lo phần Ðạo khai.
Thầy nay có một vài lời giảng,
Nay mãn giờ mới hãn đá vàng,
Xin cùng bá tánh đặng an,
Giã
từ đàn chánh vượt thoàn về Tây.
Nhường Thánh-bút nơi đây Giáo-Chủ,
Ðức GIÊ-SU hiện hữu
đợi chờ,
Giã từ đồng tử mãn giờ,
Giã
chư môn-đệ Thiên-cơ gắng gìn.