|
thánh nỮ thưỢng-như-thanh |
|
Thiên Lý Bửu Tòa, 8g40 ngày 4-8-1977 |
Thi rằng:
THÁNH Phật còn phải công lao khó,
NỮ nam Tiên tử cũng nhọc nhằn,
THƯỢNG hạ thảy đều thi gắng sức,
NHƯ thể người trần khác mấy chi,
Giáng thăng cực nhọc bề khai Ðạo,
Thiên định phải cần có công lo,
Lý chánh độ đời tu thoát khổ,
Diệu huyền rõ biết máy Thiên-cơ,
Ðàn Tiên nẻo Phật ai thấu rõ?
Tả cảnh Thiên-Ðàng biết thích ưa,
Kinh kệ sớm chiều tua học hỏi,
Ðại tiểu trung thừa đọc mới thông,
Giác mê khách tục lên bờ giác,
Thánh bút chỉ rành lẽ thiện chơn,
Kinh báu ngàn đời đâu dễ kiếm,
THANH tịnh tứ thời xá-lợi đơn.
Tản văn:
Tôi: THÁNH-NỮ THƯỢNG-NHƯ-THANH. Sau ngày qui vị, cũng nhờ nơi công tu mà tôi mới đặng ơn Trời Thiên-phong Thánh-vị. Hôm nay tôi được nhàn lạc chốn Thiên-Thai, sớm dạo cảnh Bồng-Lai, chiều lại ngâm thi, hứng mát tự tại thung dung.
Nay vì thọ sắc Thiên-Ðình để cùng lập chút quả công nơi Thiên-Lý Diệu-Ðàn cho thời kỳ khai giáo tả Kinh. Vậy nay phần Tam Giáo tả Kinh cũng sắp gần hoàn tất, nên nay tôi cũng xin tá bút mà có đôi lời tha thiết cùng khuyến nhủ các chư vị đệ huynh. Cũng như những ngày còn tại thế thì ai cũng như ai, chính tôi cũng được sinh cư trong một gia đình trung lưu, cơm áo vẫn được ấm no, nhưng cũng vì người tôi cảm thấy quá chán nản cuộc thế trần, nào là nhân tình thế thái, nào tranh cạnh lấn chen, mạnh được yếu thua, buôn quyền bán lợi. Người lành đều phải chịu chèn ép nhịn nhục, kẻ dữ lại lấn lướt hiếp hà, người yếu thế phải lấy máu xương nuôi kẻ trí thức. Việc đời đều là một vay trả, đòi kéo lẫn lộn quây quần. Thế cho nên kiếp con người đành phải chịu mãi mãi lộn quanh trong cuộc luân hồi của bánh xe lục đạo. Kiếp người phải chịu bốn con đường: Sanh, Lão, Bịnh, Tử khổ. Cuộc tứ khổ ấy vẫn triền miên! Nhưng ngoài bốn cái nghiệp khổ ấy thì lại phải còn trăm ngàn thứ khổ khác! Nói tóm lại, thì kiếp người đời toàn là sống trong một bể khổ mênh mang không bờ, không bến! Bả lợi mùi danh là miếng mồi tục lụy. Dầu cho nhà sang, xe đẹp, vợ tốt, hầu xinh, con cái mỹ miều, châu báu ngọc vàng, tiền của trăm muôn, gấm vóc lượt là, các vật-chất chi chi cũng đều coi như là miếng mồi chung thù của xã hội. Tất cả cũng vì miếng mồi khổ tục ấy mới gây ra sự quyến rũ mãnh liệt nơi cõi lòng người, để rồi đời mới có gây ra mọi con đường tội lỗi mà liên lụy đến cuộc tồn vong, đến các tai họa cho toàn thể nhân loài và liên lụy cho linh hồn mình. Nếu điểm linh hồn đã sa vào tội lỗi thì muôn thuở khó phục hồi mà tầm lại được con đường giải thoát để trở lại Thiên-Ðàng, mà phải chịu đời đời với kiếp đọa trầm luân khổ ải.
Gẫm rằng: Công danh như bọt nước, phú quí cũng chẳng mấy đặng bền lâu, kiếp phù sinh thiệt là kiếp giả tạm.
Ðời là kiếp tạm giả không,
Phù dung sớm nở, tối trông lại tàn.
Thăng...