Thi rằng:
VĂN
hóa truyền lưu thạnh thế thời,
TUYÊN
ngôn nhàn hạ chí thảnh thơi,
KHỔNG
học nên trò sao đáng kính,
THÁNH
Phật còn noi giáo dục đời.
Thi:
Ðời
tàn văn hóa vượt văn minh,
Vượt
quá mức cao khổ thế tình,
Noi
đường Khổng-Giáo lưu truyền cũ,
Sửa
cuộc đời tàn mới văn-minh!
Thi:
Thế
giới thương thay cảnh bất bình,
Mãn
cuộc thương tàn khổ sanh linh,
Ba
Nguơn dựng lại nền Cổ-giáo,
Tròn
vẹn qui nguyên thế cuộc bình.
Thi
bài:
Trời khai Ðạo truyền Kinh ÐẠI-GIÁC,
Phật, Thánh, Tiên, cùng các
Giáo truyền,
Giáo điều Tam Giáo qui nguyên,
Các
vì Giáo-Chủ quảng truyền độ dân.
Ðồng hiệp tác qui huờn mối
Ðạo,
Lịnh Thiên ban Tam Giáo đại-đồng,
Xin đừng chia rẽ phái tông,
Ðể
cho đường Ðạo bất đồng khốn nguy.
Cửa Ðạo khai Tam-Kỳ mạt thế,
Chấn chỉnh đời liên hệ hoàn
cầu,
Ðừng cho đổ nát Á Âu,
Xin
đừng chia rẽ địa cầu thế gian.
Giờ yên lặng thạch bàn mát
mẻ,
Tựa cung mây chiếm quẻ Thiên
thời,
Chiếm vòng vũ trụ nước mây,
Nhìn
vầng trăng khuyết đó đây gội nhuần.
Nhìn đỉnh núi mây Tần che phủ,
Nhìn Á Âu không đủ đức lành,
Không tròn liên kết nhiệt thành,
Không
tròn tu niệm tan tành nước mây.
Nhìn nước biếc trăng đầy
trọn vẹn,
Sáng soi đời tỏ rạng gương
chung,
Khôn thời nương tựa bóng hồng,
Ðịa
cầu sưởi ấm đời không khổ sầu.
Nương Thiên-cơ Á Âu nhứt bổn,
Nương Ðạo vàng qui bổn
đường tu,
Khuyên toàn trong cõi Á Âu,
Gắng
công tu tỉnh kịp hầu Ðạo khai.
Trau đức tính gái, trai, già,
trẻ,
Mối luân-thường liên hệ nền
Nho,
Tam Cương, Ngũ Lý lần dò,
Làm
tròn Nhân-đạo sánh so bực Hiền.
Ðừng cảm hóa văn-minh hủ bại,
Trụy lạc đời nhân ngãi tiêu
ma,
Hư phong, bại tục hằng hà,
Trau
giồi hạnh đức mới là đẹp xinh.
Người cùng nết thanh bình mới
đẹp,
Ðừng lả lơi hình thép nộm
nang,
Hương thơm chuốt ngọc trau vàng,
Ðể
cho bùn lộn nhụy sen bên hồ.
Trai thì noi kinh đồ nhu giáo,
Bực nam hùng thông thạo chí
trai,
Chớ cho hổ phận râu mày,
Cũng
đừng sa ngã bạc bài say sưa.
Ðừng buông lung mây mưa tửu
điếm,
Các thói đời chi hiếm điều
hư,
Chỉnh tu cho đức thiện từ,
Tu
cho thế cuộc vinh hư đặng bình.
Lập đại-chí biết mình nam tử,
Bực kiêu hùng thanh sử lưu
danh,
Trong trần mấy bực hùng anh,
Mấy
trang quân-tử sử xanh ngàn đời.
Một kiếp sanh đồng thời cõi
thế,
Sao có người trí huệ thông
minh?
Người sao nhân nghĩa biết gìn,
Mình
sao lạc lõng tự mình phải suy.
Biết ăn năn sớm thì cải hối,
Mới phải là quân-tử hùng-anh,
Rảnh rang thường xét lỗi mình,
Màng
gì kẻ khác phê bình gièm pha!
Học là học gấm hoa đạo-đức,
Ðừng học theo mưu chước hại
đời,
Ác tâm cướp của giết người,
Thân
mình sao đặng vui cười hưởng an?
Trốn đâu khỏi luật quan phép
nước,
Luật Thiên-Ðiều tránh
được nơi đâu,
Lưới Trời khó lọt mới mầu,
Reo
cười chưa thỏa khổ sầu lại vương!
Trai không vẹn thế thường
khinh bỉ,
Gái không gìn thuần-túy đức
lành,
Cũng đều nhơ bẩn thanh danh,
Bại
tồi phong hóa văn minh suy đồi.
Phải tỉnh mộng gìn lời Thánh
huấn,
Phải tự mình xây dựng lấy
mình,
Ðạo văn truyền giáo bạch
minh,
Dựng
giềng phong hóa thanh minh vẹn mười.
Văn minh phải trau giồi chí thiện,
Văn minh là xúc tiến nhân loài,
Biết trau biết sửa đạo người,
Biết
câu thiện ác, biết đời Hạ-nguơn.
Ðừng trụy lạc giọng đờn
tiếng uyển,
Ðừng đam mê chi miếng đỉnh
chung,
Biết lời nghiêm huấn thuận
tùng,
Biết
cơ diệt thế gương chung cho đời.
Hỡi các bực ưu thời mẫn
thế,
Hãy tầm đường Thánh-thể
luyện đơn,
Tu cho nên bực Thánh-Nhơn,
Về
ngôi vị cũ nhàn thân đời đời.
Thiên-Ðạo mở ngàn đời
có một,
Ðừng bỏ trôi hẹn mốt hẹn
mai,
Vô-thường không có hẹn ngày,
Ngựa
qua cửa sổ Diêu-đài hết trông!
Tu gương mẫu soi chung mới đáng,
Tu thông đồng tỏ rạng huyền
cơ,
Huệ rồi mới rõ cuộc cờ,
Vinh
hư tiêu trưởng một giờ rõ thông.
Ngàn muôn thuở đại-đồng
một hội,
Dựng đời tàn nhân ngỡi
tròn vuông,
Tàn mà sắp đặng một khuôn,
Lập
nền Thánh-Ðức, lập nguồn kết liên.
Có THƯỢNG-ÐẾ giáo truyền
dìu dẫn,
Ðời khỏi vương bể hận muôn
thu,
Muốn cho thoát cảnh ngục tù,
Thì
tu cho vẹn mức tu chung đàng.
Nay Lão để lời vàng chuốt
ngọc,
Xin người đời lừa lọc lý
chơn,
Trọn gìn là bực Thánh-nhân,
Dầu
cho sắt thép cứng hơn trên đời.
Mà vẫn còn nắn nhồi hữu dụng,
Huống chi người bực đúng
khôn ngoan,
Hữu tri, hữu giác hoàn toàn,
Tiểu-Thiên
ở dưới trần gian rõ mà!
Tâm với tánh thực thà rất
dễ,
Cải hối là trí huệ thông
minh,
Tự trau sửa lấy tự mình,
Ðể
gương cho cả đệ huynh sáng lòa.
Giờ nghiêm huấn Thiên-Tòa đã
mãn,
Chúc cho đời được hãn lý
chơn,
Ðừng vì lẽ chánh mà hờn,
Giã
từ Hiền-Nữ phản huờn nhụy châu.