Thi
rằng:
Nhả
NGỌC phun châu ngọc báu tầm,
Khải
HOÀNG định định khóa chơn âm,
Ðỉnh
THƯỢNG khai thần minh minh xuất,
Chơn
ÐẾ hiệp đồng giáo thượng thâm.
Thi:
Khai
KINH nhị quyển xuất thị đề,
Tiên
THÁNH phục tường cảnh giác mê,
Xiển
GIÁO hưng truyền công phu đắc,
Ðạo
PHÁP tương phùng đảnh tam huê.
Thi
bài:
Ngự tửu đào chứng lòng
chiêm ngưỡng,
Bút ngọc đề chấp chưởng
khai phong,
Phục thần án ngự tâm thông,
Khai
điềm nhị quyển trung dung chánh đường.
Giờ đại hỷ kiết tường chấp
lịnh,
Quyển Kinh nhì thức tỉnh lòng
mơ,
Trương dương mẫn đạt huyền cơ,
Mở
đường HUỲNH-ÐẠO đơn thơ giáo truyền.
Con gắng chí kiền thiền tu luyện,
Thầy sẽ cho hiển hiển tâm
linh,
Kinh quyền phục thử chơn tinh,
Minh
minh, yểu yểu, chơn Kinh mới tường.
Ngòi bút Thánh dìu đường
siêu thoát,
Chứng văn từ lưu loát thông
minh,
Chơn Kinh chiếu khúc đơn đình,
Tinh
hoa diệu diệu thần tinh gom vào.
Tinh Khí Thần nỡ nào xa cách,
Cách xa rời thể phách chia phân,
Luyện tu vượng khí, gom thần,
Bảo
tồn tinh nhuệ càn khôn một bầu.
Bầu linh dược luyện thâu đầy
đủ,
Tinh Khí Thần pháp thủ huờn
nguyên,
Ðạo huyền rõ biết Tiên Thiên,
Nhiệm
mầu bí khuyết vạn niên một kỳ.
Tầm chánh pháp hội thi mở cổng,
Phẩm ngôi vàng diên hống huờn
thu,
Thánh, Thần, Tiên, Phật nhờ
tu,
Chọn
tài, chọn đức, trí ngu chọn đồng.
Tu là nhờ tấm lòng hữu chí,
Phải đâu là liệt sĩ mới nên,
Phú bần nào ngại tâm bền,
Tu
nhờ chỉ có niềm tin mới thành.
Người hữu phúc lời lành
thắm dạ,
Hữu duyên cùng hữu quả tiền
căn,
Hoặc là bực chánh nguyên nhân,
Niệm
lòng thức tỉnh huân truân thọ truyền.
Kết đơn-điền ngôi Tiên vững
chắc,
Nắm vững giềng khả đắc truy
phong,
Thung dung nước biếc trời hồng,
Công
viên quả mãn truy phong Thiên-tòa.
Từ đấy mới phong ba lánh khỏi,
Mới biết đời khổ hải trầm
luân,
Mới ghê hỏa ngục hồng trần,
Lạnh
lùng cõi tạm phải vương luân-hồi.
Mới biết chừa miếng mồi tục
lụy,
Giọt máu đào liên lụy vì
đời,
Cũng vì quyền lợi nhử người,
Nếm
vào thì chịu chơi vơi khổ sầu.
Một tấc vàng là bầu nhiệt
huyết,
Sống trên đời chỉ biết cạnh
tranh,
Hay đâu số kiếp mỏng manh,
Mảnh
hình xương thịt khôn gìn đặng lâu.
Rách tấm da trút bầu nhiệt
huyết,
Trút hơi tàn còn tiếc chi chi,
Con ơi! Ðường Ðạo tầm đi,
Cõi
nhàn mới được sống thì miên miên.
Thầy khai trí Tiên-Thiên diệu
bút,
Quyển Kinh nhì khả phục nan thơ,
Máy huyền lịm kín đơn thơ,
Rọi
đường Thiên lộ giấc mơ thoảng nhìn.
Bài khai quyện thuyết trình giáo
lý,
Thuyết thông tường huyền bí
ngoại đơn,
Nội truyền muốn rõ chánh chơn,
Trên
đường cửu chuyển luyện đơn mới tường.
Tu Ðại-Thừa kim đơn ngút kết,
Kết lại rồi diệt hết tử
sanh,
Dầu cho thuyền cũ tan tành,
Tinh
thần vẫn mãi trường sanh muôn đời.
Mượn chiếc đò ra khơi vượt
sóng,
Cập đến bờ thuyền hỏng mặc
thuyền,
Ta đà dấn bước thang Tiên,
Tiếc
gì thuyền mục đã yên phận rồi.
Bằng tiếc rẻ lôi thôi cũng
thế,
Tu, không tu, thuyền bể cũng là,
Biết tu cổi lốt hết già,
Không
tu bỏ xác cũng ra luân hồi.
Chịu tứ khổ dập dồi quanh quẩn,
Ðiểm linh quang e mất mà thôi,
Thối thân nhiều kiếp lạc rồi,
Biết
đâu tầm đến vị ngôi trở về.
Thầy xót thương vỗ về, khuyên
nhủ,
Bước đường lành quyến rũ
chi ai,
Biết tu thì trổi gót hài,
Bước
lên tam bảo dồi mài tự tâm.
Ðạo mở lối ân thâm dìu dẫn,
Ðuốc rọi đàng chỉ tận lối
đi,
Dầu cho khó nhọc quản gì,
Nhọc
lòng nương bút cũng vì xót thương.
Nay lời phân con tường biết
rõ,
Quyển Kinh nhì sẽ có phân rành,
Cho phần hóa độ nhân sanh,
Chiết
rành ý nghĩa tu hành luyện đơn.
Quyền Giáo Tông rao đờn
tỉnh thế,
THIÊN-HUYỀN-TÂM kỉnh lễ
bạch trình,
Xin phần hóa độ nhân sinh,
Cho
trong tỉnh đạo mến tình liệu tu.
Thầy phê chuẩn dự trù nhị
quyển,
Ðể cho người thực hiện quả
công,
Ngày nay gặp hội mây rồng,
Thỏa
lòng chí nguyện lập công giúp đời.
Con liệu mình tứ thời diên-hống,
Ðịnh tâm thần mở rộng lối
đi,
Kinh quyền khả đắc phong nghi,
Nay
Thầy khai khiếu huyền vi cho đồng.
Khá tịnh thần cho thông năng
khiếu,
Quyển Kinh nhì tiêu biểu vô-vi,
Con từng rõ rệt điều ni,
Mãn
giờ điển dứt thì Thầy hồi cung.
Ngâm:
Minh minh, yểu yểu dặt dè,
Tiên-Thiên
bút pháp điểm đề minh minh.