Thi:
NGỌC
bút đêm thanh giáng điển mầu,
HOÀNG
ân điểm Ðạo hóa năm châu,
THƯỢNG
hòa nhơn loại thiên-thu vĩnh,
ÐẾ
hiệp tam nguơn trở lại đầu.
Thi
Bài:
Giờ an-tịnh điển Thiên tá bút,
Truyền lời chơn đôi phút
khuyến đời,
Tam-kỳ vận chuyển năm nơi,
Mười
hai chi phái Ðạo Trời lắng nghe.
Ðời mạt-hậu thảm-thê
chan-chứa,
Nước mất, hồn lệ ứa dầm
khăn,
Thương thay bể thẳm giá băng,
Nổi
niềm ly biệt san bằng tình thâm.
Thương con trẻ lạc-lầm chưa tỉnh,
Ðoàn chim bay liều-lĩnh lưng trời,
Cung thần nhả đạn chim rơi,
Con
nào hữu phúc mạn trời thoát thân.
Lòng những ngỡ non Thần tự
tại,
Mà nỡ quên cạm-bẫy còn chờ,
Ngọc vàng nhung gấm còn mơ,
Nhìn
đời chưa tạn hững-hờ đường tu.
Thầy dạy con bớt thù thêm bạn,
Hủy tam tâm mới hãn thiêng-liêng,
Sống đời vật-chất chưa yên,
Ngủ
mê trên chiếc giả thuyền không hay.
Hủy bức tường xưa nay ngăn
cách,
Mười hai chi phân tách rẽ
chia,
Khuyên con mở khóa trao chìa,
Tu
lo giải-thoát mà về cựu bang.
Tu Thiên-Ðạo đừng mang ích kỷ,
Gội rửa lòng phá hủy tham sân,
Từ-bi, bác-ái, công-bằng,
Chữ
HÒA đặng vẹn mà toan cứu đời.
Chuông khải-ngộ là lời giục
tỉnh,
Trống giác-mê níu vịn cùng
nhau,
Trên đường hóa Ðạo ngũ
châu,
Mười
hai hiệp sức mà âu vẫy vùng.
Tìm lẽ sống cùng chung vui hưởng,
Con một nhà đừng tưởng
khác nhau,
Thấy THẦY mà chẳng nhìn đâu,
Thương
con lắm nỗi cơ cầu hỡi con!
Mười hai chi nay còn rải-rác,
Bốn phương trời tản mát đó
đây,
Con ôi, nghĩ nhớ ơn Thầy,
Dìu
con tới bến nạn tai qua rồi.
Thầy đưa đón từ nơi nguy khổ,
Ðem các con đến chỗ an-cư,
Ðường Tu con chớ chối từ,
Mau
mau nối lại chữ Tu Cao-Ðài.
Hòa hiệp nhau cho Thầy dẫn
dắt,
Lời thệ xưa cân nhắc hỡi
con,
Dầu cho biển cạn non mòn,
Mực
đen giấy trắng hãy còn tại đây.
Từ Ðạo khai lời Thầy con biết,
Ðến ngày nay hư thiệt rõ rồi,
Ðạo vàng quy-hiệp con ôi!
Ðại-đồng
mới đặng cứu đời thoát nguy.
Chữ Ðại-Ðạo Tam-Kỳ Phổ-Ðộ,
Biết Cao-Ðài là chỗ Ðạo chơn,
Con đường phổ-độ thế nhân,
Sao
cho xứng với tiếng xưng Ðạo Trời.
Sao cho đáng làm người hướng
Ðạo,
Làm gương cho Tam-Giáo Ngũ-Châu,
Hạ-nguơn lấy trở lại đầu,
Ðạo
không lo đặng, năm Châu thiệt thòi.
Lo giải thoát nhân-loài không
đặng,
Thì các con số phận đồng
chung,
Á, Âu ngộ cảnh bảo-bùng,
Các
con lẫn lộn với cùng nhơn sinh.
Thầy xót thương lời lành cạn
tỏ,
Xót thương thay lời nọ chưa gìn,
Sông vàng lặn-lội mông-mênh,
Ðò
Thiên đợi khách bộ-hành còn xa.
Biết đặng THẦY bôn-ba cho kịp,
Chậm bước chân lỗi nhịp hỡi
con,
Bút Thần lộ nét vàng son,
Lời
vàng tỏ rõ thì con xét rành.