Bài:
Niên Đinh Dậu, ĐẠO ba hai lẻ,
THẦY thấy con c̣n rẽ chia nhau,
Như vầy THẦY rất ḷng đau,
Bởi
nên THẦY mới chuyển mau hội nầy.
Hội B̀NH-LINH Thầy xây vận chuyển,
Cho các con hội diện sum vầy,
Để Thầy cạn lẽ phân bày,
Cho
con lớn nhỏ đồng hay máy Trời.
Thầy nhắc lại thời kỳ khai Đạo,
Buổi đầu tiên Thầy tạo Chiếu-Minh,
Rồi lần sang đến Tây-Ninh,
Mở
Minh-Chơn-Đạo công tŕnh biết bao!
Lập Tiên-Thiên Thầy trao gánh nặng,
Ban Chỉnh Đạo cũng đặng
vẹn toàn,
Tây-Tông Vô-Cực tịnh an,
Bạch-Y
Thầy mở liên đoàn Hậu-Giang.
Trung-Ḥa Phái khó toan tiến bộ,
Tịch-Cốc thi hành lố Thiên-Cơ,
Mở Minh-Chơn-Lư kịp giờ,
Liên-Hoa
Tổng-Hội thời cơ anh tài.
Rồi lần đến Cao-Đài Hội Giáo,
Mười hai chi Thầy tạo đủ rồi,
Cao-Đài Thống Nhứt ra đời,
Thầy
giao con hiệp coi thời ra sao?
Trải bao năm phong trào sôi nổi,
Để tự con trao đổi ư nhau,
Thời gian im bặt qua mau,
Nay
Thầy xem lại vẫn màu rẽ chia!
Sự rẽ chia tại ĺa căn bản,
Thầy phân qua, chẳng hăn tường tri,
Thầy dạy con hiệp, con qui,
Hiệp
là không nghịch, qui y chơn truyền.
Bề h́nh thức tư riêng mỗi phái,
Là ư Thầy muốn dạy các con,
Giao tay lănh đạo hành tṛn,
D́u
đường sanh chúng, phận con làm đầu.
Mười hai phái do đâu mà có?
Gốc Cao-Đài tách ngơ phân ra,
Cũng như Thầy tạo cái nhà,
Có
mười hai cửa vào ra tự ḷng.
Nhưng làm Chủ-Nhơn-Ông có một,
Lại tỉ như giống tốt Thầy gieo,
Mười hai thứ giống tùy theo,
Con
nào muốn cấy giống nào cũng xong.
Vỏ tuy khác mà trong vẫn gạo,
Nấu chín rồi vẫn bảo là cơm,
Dầu phân gạo nhỏ, gạo thơm,
Gạo
nào th́ cũng nuôi con no ḷng.
ĐẠO cũng thế, Thầy mong con trẻ,
Dầu phái nào, chớ tẻ tách nhau,
Dầu cho khác sắc, khác màu,
Chơn-truyền
có một, không cao thấp ǵ.
Đâu cũng gọi TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ,
Đâu cũng THẦY, danh ngă CAO-ĐÀI,
Dầu cho đấy dở, đó hay,
Đỡ
nưng mới phải, đừng bài bác nhau.