BA ĐIỀU KHUYÊN CHO CHƯ TỊNH VIÊN SƠ CƠ
Sáng tác: Chí Tín
"Tuổi trẻ nên sớm học Đạo
Pháp"
Đức Bát
Nhã Thiền Sư (1) có dạy về Đạo
pháp đối với tuổi trẻ như sau :
" Nầy chư đạo hữu ! Đạo
pháp không dành riêng cho hàng tuổi tác,
mà chính là hàng tuổi tác rất
khó khăn đối với sự tu luyện,
vì đã phí hết vốn liếng thiên nhiên
Tạo-hóa, còn lại chỉ là được
chỗ đốn ngộ tu nhứt kiếp ngộ nhứt
thời của mỗi căn trí mà thôi .
Thật sự trong Tam
Kỳ Phổ Độ, nói riêng về Đạo
giáo ở Việt Nam nầy, dân tộc nầy rất
cần những hàng Thánh thiện tự ấu
xuất gia, để có một giá trị tương
xứng với Thiên ân sứ mạng trong Tam
Kỳ Phổ Độ. Bần Tăng phân như vậy
để chư đạo hữu lưu ý un-đúc
rèn-luyện, nuôi dưỡng cho các căn
trí được sung mản trên mảnh đất
phì nhiêu mang danh là Thánh Địa nầy
".
Thật sự
trong Tam Kỳ Phổ Độ, nói riêng về Đạo
giáo ở Việt Nam nầy, dân tộc nầy rất
cần những hàng Thánh thiện tự ấu
xuất gia, để có một giá trị tương
xứng với Thiên ân sứ mạng trong Tam
Kỳ Phổ Độ. Bần Tăng phân như vậy
để chư đạo hữu lưu ý un-đúc
rèn-luyện, nuôi dưỡng cho các căn
trí được sung mản trên mảnh đất
phì nhiêu mang danh là Thánh Địa nầy
".
Tuy nhiên
hàng tuổi trẻ vào Thiên Đạo Đại
Thừa cần cẩn trọng vì sức lực
đang đầy đủ dồi dào, nên
dễ tu chứng mà cũng đễ dàng sa
ngã đọa lạc. Ngài Bảo Pháp Chơn
Quân cũng có khuyên : "Nhân dịp, bổn huynh
cũng để đôi lời khuyên những ai
đã vào học chánh pháp của Đại
Đạo nhứt là hàng tuổi trẻ, sinh lực
đủ đầy, khí lực sung mãn nên dễ
tu chứng mà cũng dễ dàng sa ngã,
vì phần chánh thống còn đầy đủ,
thì phần nội tà cũng còn hưng vượng.
Nếu không cẩn thận
giữ gìn, chỉ một sơ hỡ, một
sát na thôi, là tà vọng dễ dàng áp
chế tâm linh, xu hướng vào mọi
đường dục vọng, rồi tự sa
đọa lạc loài, bỏ bê tu học. Nếu
giác ngộ hồi tâm và được ân huệ
dắt dìu, bằng mê muội khó sớm
quay về. Nếu còn khinh mạn,
ắt hành giả phải chịu Thiên điều
răn phạt trong sớm tối, với luật
chí công vô tư".
Thế nên hành giả
trước khi quyết tâm tham cầu Đạo
Pháp hạ thủ công phu, đức Đông Phương
Lão Tổ thường đề cao cảnh
giác phải nhớ 3 điều khuyên nầy :
Điều
thứ nhưt́ là
phải tu thân, khẩu, ý , luôn luôn giữ
gìn thân cho trong sạch, để tránh nghiệp
trái oan, giữ miệng cho kín đáo để
lời nói không thành nghiệp quả báo,
giữ ý cho lặng lẽ không tưởng
xằng tưởng bậy để tránh nghiệp
nhơn duyên cấu tạọ
Điều
thứ hai là lập công bồi
đức trong chánh Đạo để
tạo một căn cơ vững chắc hữu
hiệụ
Vấn đề lập
công bồi đức rất là khó khăn
đối với tâm phàm tánh tục. một
là vì thích xu hướng, hai thích danh
vọng, ba thích đảng phái . Trong 3 việc
đó không nên đem xây đắp nền
tảng cho người tu, mà phải xây đắp
bằng thật tế là việc phải,
phải làm, làm đúng theo chánh Đạo,
chánh tín.
Điều thứ ba là công phu hành pháp đức Lão Tổ nhấn mạnh, trên bước đường tu luyện hành pháp, những pháp môn luyện thần, điều tức, luyện tâm hư vô v.v...các pháp ấy là các pháp để rèn luyện cho con người trở nên một con người có chí tu luyện để tìm thấy bổn linh chơn tánh của mình.
Khi đã qua những giai đoạn khó khăn ấy, đến chỗ đạt Đạo chỉ một phút thôị Đó là câu :"Bất lao đàn chỉ đáo Tây Phương "là đắc nhất vậy.
Suốt một khoảng đời dày dặn, gỡ gán cho xong duyên nghiệp tục trần, phải cố hết sức mình trong mọi hoàn cảnh gian lao chi phối, bệnh tật đủ điều.
Đó không
phải vì tu mà có, mà chính là
hoàn tất các món nợ đã vay,
để không còn trở lại cõi trả vay
nầy nữạ
Trở về Pháp môn sơ cơ nầy hành
giả cần phải soát lại tâm nguyện, giới
hạnh, sức khỏe . Ba điều nầy
thiếu một, không sao làm được
Thánh.
Nên trước hết là tâm nguyện có đủ, mà sức khỏe không bảo đảm làm sao có thể đeo đuổi hành trì mãn đời cho đến viên mãn.
Dầu có miễn cưỡng cũng không đạt được hiệu quả tốt, nên trước hết được dạy về phương điều nhiếp dưỡng sinh, điều hòa hơi thở ra vào để khử trược lưu thanh trong cơ thể, tiêu trừ tật bệnh.
Phải quân bình cho được bộ phận trong cơ thể, về ngũ tạng lục phủ, khí huyết tứ chi, quân bình để cho cơ thể điều hòa, sức khỏe trợ lực cho tinh thần thì tu không chán, ngồi không mỏi, học không thôi.
Quân bình thể chất và quân bình tinh thần, quân bình giữa ý niệm, tập quán từ xưa còn lưu ứ nơi lòng. Giữa thể xác và tinh thần phải tương trợ lẫn nhau, điều hòa giữa pháp môn và căn quả từng người, tùy thể xác mạnh yếu, già trẻ, chớ không phải theo khẩu quyết nhứt định, mà phải cẩn thận, đừng vận động quá sức, hoặc cưỡng ép hoặc dãi đãi hôn trầm.
Thế nên cần phải có người đã giàu kinh nghiệm và thật tâm hướng dẫn Đạo pháp để cho mình được vững vàng tin theo mà hành công mới thấy hiệu quả của Chánh Pháp.
Phải biết giữ vệ sinh nơi thức ăn, nước uống, ẩm thực điều độ, phải tập thể dục cho xương gân mạnh mẽ, cho khí huyết lưu thông, phải thổ cố nạp tân (2) cho bịnh tình chấm dứt ,v.v...Hành giả sau khi hành pháp sơ cơ (sơ thiền, xem CĐ GL số 26 và 27) thuần thục được một năm sẽ được hướng dẫn học thêm pháp thể dục ngoại công phu, để cho gân cốt ngũ tạng và sức khỏe được cường tráng giúp cho hành giả dễ dàng bồi công lập đức giúp Đạo giúp đời
Nhưng phải có người có thẩm quyền và giàu kinh nghiệm hướng dẫn cho trước sau có thứ tự, có giờ giấc, lúc xả thiền cần buông xả gân cốt để thân thể vô tư hoàn phục chơn dương.
Đó là pháp dưỡng sinh , rồi mới vào từng khẩu quyết, không dễ chi bước đầu mà nói "Chiết khảm điền ly",Tam huê tụ đảnh ,v.v... theo đơn kinh dẫn giải trong sách vở, nếu vì dục vọng hiếu kỳ thí nghiệm pháp môn, thì hậu quả sẽ tác hại đến thể xác lẫn thần kinh.
Đạo pháp không dành riêng cho một ai.
-------------------------------------
Ghi chú:
Sở dĩ có sự cẩn trọng vì thiêng liêng sợ lòng phàm con người chưa dứt, hạnh đức Tam-công chưa đủ đầy, khả dĩ để chở cho hành giả qua sông mà vi nhảy lên bè, chớ Đạo pháp vốn huyền nhiệm không dành riêng cho hạng người nào, nếu đầy đủ căn trí thì sẽ có duyên được ngộ.
(1) Đức Bát-Nhă Thiền-Sư lúc sinh thời là Tam-Tông Pháp-Chủ (Đạo danh là Minh-Thiện) của Minh-Lư Thánh-Hội (Tam Tông Miếu).
(2) là tống hơi
cũ dơ bẩn và thâu nạp khí thanh để
khước bịnh.