|
BÌNH-MINH ĐẠI-ĐẠO
Đàn Ngọ-thời, ngày 29 tháng 2 năm Mậu-Thân (nhằm 27-3-1968) ____________ (Tiếp điễn:) NGÃ THẦN-OAI VIỄN-TRẤN QUAN-THÁNH ĐẾ-QUÂN Ta vâng lịnh tả Kinh. Ta mừng chung tam ban an tọa.
Bộ Xuân-Thu nằm lòng vẹn giữ, Sống phải lo cư xử cho tròn, Đối cùng với nước với non, Sao ra nghĩa khí lòng son một màu. Lão cũng biết ơn Tào trọng đãi, Nên Lão lo giữ ngãi vẹn toàn, Một lòng chánh khí trung can, Đệ huynh thảo thuận không màng tử sanh. Nhắc tích xưa hùng anh quân tử, Sống phải lo cư xử với đời, Sáu mươi ba tuổi mòn hơi, Quyết đem thân thể trải nơi chiến trường. Gẫm cuộc thế nhiều phương tranh đấu, Rốt cuộc rồi ai dẫu cao bay, Dẫu nằm trên đống tiền tài, Quá thân đau đớn có ngày suy vi. Lão nhắc đến nhiều khi đau đớn, Sống trong trần nhơ bợn lắm ru, Lăng-xăng thân cũng chôn bùn, Líu-lo cho lắm ngày cùng cũng không. Gẫm cuộc thế trần hồng khổ hải, Gặp Đạo rồi quấy phải đừng phân, Sớm hôm mõ Thánh chuông Thần, Từ-bi niệm Phật chuỗi lần khỏe ru. Đường cương tỏa sương mù tuyết bủa, Chốn phồn-ba mây tủa khói giăng, Nước non chi lắm rộn ràng, Lao tâm tiêu trí khổ nàn hỡi ai! Nương ánh sáng Cao-Đài đi tới, Dù khổ lao thân gởi cho Thầy, Miễn đừng vướng nợ trần ai, Khổ tâm một lúc muôn ngày hiển vang. Chớ bì Lão quá quan trảm tướng, Chớ phân thì Lão chẳng trường chay, Sát nhân hại vật làm oai, Lão đây trí đủ đa tài ghe phen. (Cười!) Xem các đệ chưa quen trung-tín, Lại cái tâm chẳng định nơi nào, Một lòng kết nghĩa vườn đào, Không hề quên bạn, nỡ nào quên dân! Thăng... |