BÌNH-MINH ĐẠI-ĐẠO

 

Đàn 4/3 Mậu-Thân (1-4-1968)

__________

(Tiếp điễn:)

Thi:

NHỊ chấp gươm linh xuống cõi trần,

LANG du ngoạn cảnh biết bao lần,

HIỂN vang một thuở thanh bình tả,

THÁNH Phật đồng lai ngự cõi trần.

      NHỊ-LANG HIỂN-THÁNH, mừng chư nho sĩ. Giờ linh, Ta hạ trần tả Kinh. Vậy chư nho sĩ an tọa nghe Ta truyền.

Văn động đình:

       Mấy mươi năm Đạo Trời khai mở,

       Nghiệp chúng sanh mau gỡ dứt lần,

              Từ đây sẽ gặp Tân-Dân,

Sửa sang đẹp đẽ muôn phần tốt xinh.

                     Đạo phục bình,

                            Đời nghiêng ngửa,

                                   Bởi nhục vinh.

       Bởi nhục vinh thường tình thay đổi,

       Đến thác rồi tấn thối ra chi,

                     Đạo đắc trì,

                            Đạo ư chánh,

                                   Đạo khả tri.

              Khả tri hai chữ Tam-Kỳ,

Tô bồi đạo-đức kịp kỳ Long-Hoa.

              Cơ quan là máy sâu xa,

ít người triêm nghiệm thì ra khó tường.

                     Hội tứ phương,

                            Bình chủng loại,

                                   Sửa phong cương.

       Phong cương thay đổi cơ đời tận,

       Hết lúc suy vi đến thạnh hành,

              Dìu nhau kết bạn em anh,

Liên dây ái chủng thật hành Đạo Tiên.

              Cớ sao lòng phức mãi phiền,

Cầm cơ máy Tạo chỉ truyền chúng dân.

       Năng un-đúc tinh thần lo liệu,

       Tâm tu chỉnh thoát bến mê tân,

       Mê tân sóng bủa lao xao xuyến,

       Giông tố thuyền trôi ắt khốn nàn.

              Giờ linh Lão giáng trung đàn,

Khuyên trong chư sĩ bảo toàn đức tin.

              Bình-Minh Đại-Đạo lo in,

Công nầy rất lớn nam tin, nữ tường.

                     Câu văn chương,

                            Triết-lý Đạo,

                                   Để phô trương.

       Phô trương trong lúc nhơn sanh khổ,

       Giải nạn cho đời buổi loạn nghiêng,

              Loạn nghiêng lòng phải cho yên,

Đức tin vững đạt Thần Tiên trợ cùng.

                     Trống đổ thùng,

                            Chuông vội giục,

                                   Tỉnh đời chung.

       Đời chung một Đạo đừng chia rẽ,

       Đạo biết thương yêu, Đạo mới mầu,

              Vinh hoa tước lộc công hầu,

Thể như bóng nguyệt gác đầu vội chinh.

                     Tạo đức tin,

                            Nghĩ phận mình,

                                   Chớ than phiền.

       Chớ than phiền muộn, lơi tâm Đạo,

       Khó đến Thiên-Đường buổi dứt hơi,

              Vân du ngoạn cảnh vui chơi,

Mang bầu nhựt nguyệt dòng khơi tự tình.

              Thảm thương cho đám quần sanh,

Biết bao cái khổ, khó đành từ nan.

                     Cũng một đàng,

                            Kinh Thánh dạy,

                                   Đạo cho an.

       Cho an trước ghét, sau thương bấy,

       Bác Đạo rồi đây lại phải tu,

              Lần tay tính đã bao Thu,

Chưa đầy ngũ-thập đường tu ảo-huyền.

              Hỏi sao lòng phức mãi phiền,

Xây nền Đại-Đạo mối giềng tầm phăn.

              Đỏ đen chỉ sợi xích thằng,

Mà ràng buộc mãi lăng-xăng nợ trần.

       Ăn-năn nay vẫn còn chưa muộn,

       Thức tỉnh đời ôi! đợi quá lâu,

              Vì đời Lão phải lo âu,

Sao đời chẳng sợ về câu luân hồi?

                     Lại buông trôi,

                            Không toan liệu,

                                   Để lo ngồi?

       Lo ngồi cho rảnh thân nhàn nhã,

       Chẳng có thương yêu gọi chút tình,

              Giờ nay vâng lịnh tả Kinh,

Khuyên trong nho sĩ giữ gìn luật Tiên.

              Sau đây Thầy sẽ qui nguyên,

Chọn nhơn sanh lại chỉ truyền giáo dân.

 

Thăng...