Thi
rằng:
Thiên
ÐẠI từ lâu những đợi chờ,
Huyền
GIÁC lưu hành thị đơn thơ,
Tâm
KIM ngôn luận thùy thiên bảo,
Quyền
TIÊN thống lãnh sắc qui tờ,
Giáo
điều thuận lẽ Thiên diệu lý,
Tông
đường tôn tử ngẫm thời cơ,
Tỉnh
mộng quày thoàn mau nối bước,
Ðạo
vàng chớ để lạc đường mơ.
Thi
bài:
Nhìn trước áng bóng đèn mờ
tỏ,
THIÊN-LÝ ÐÀN lộ võ hồng
ân,
Ngoài hiên xào xạc cảnh trần,
Hắt
hiu gió bạt lâng lâng nỗi niềm.
Nhớ những ngày vãng niên
chạnh xót,
NGỌC-ẨN ÐÀN đôi giọt
giầm sa,
Nhớ thương tôn tử tại gia,
Thương
vì cuộc thế xót xa nỗi niềm.
Ngày tháng lụn mái hiên khuất
bóng,
Phút giờ qua nhanh chóng lại
rồi,
Bên cầu nhìn bọt nước trôi,
Bao
giờ bọt nước khứ hồi lại đây?
Bóng quang-âm tháng ngày như
chớp,
Ngẫm cuộc đời tan hợp mà
ghê!
Sực nhìn luống những ê chề,
Lang
thang với cảnh, lê thê với tình.
Nhìn cảnh cũ chạnh tình thương
bấy,
Bóng tùng xiêu, hoa dại xơ rơ,
Bên đàng lương sĩ ngẩn ngơ,
Bìm
bìm đan lưới, cội đa sầu tình.
Vì cám cảnh bạch trình Từ-Phụ,
Xin nương cơ cảnh cũ đôi dòng,
Giãi bày cho rõ tồn vong,
Tả
Kinh dìu dẫn độ trong tỉnh nhà.
Xin đời Ðạo tham qua ngọc bút,
Rõ đá vàng diệu khúc tường
tri,
Thiên kim nan phục mầu vi,
Huyền
huyền lộ máy đường đi thoát trần.
Tâm nhứt mộ Lương-Thần sẵn
giúp,
Hộ người lành giây phút chẳng
rời,
Chơn Kinh VÔ TỰ hiểu rồi,
Thượng-Thừa
bước đến lánh đời phong ba.
Ba bực tu khôi hà thần phách,
Phục tinh thần thăng cảnh đài
mây,
Biết tu thì kịp thuở này,
Linh
thoàn đưa khách trầm tây cuối đời.
THIÊN-HUYỀN-TÂM để lời
vàng đá,
Xin chúc mừng cảm hóa đồng
tôn,
Xưa còn tạn mặt kim môn,
Ra
vào cửa Thánh chiêu ngôn dẫn dìu.
Nay vắng bặt hiu hiu khuất bóng,
Cõi Thiên-Ðàng lồng lộng nêu
gương,
KIM-TIÊN ÐẠI-GIÁC
đường đường,
Sen
vàng cửu phẩm để gương cho đời!
Mong người thế rõ lời nhắn
nhủ,
Lần bước đi ngôi cũ phản
hồi,
Ðạo vàng đừng nỡ buông
trôi,
Ðể
cho ma dắt, quỉ lôi diêm-đình!
Vì thương mới niệm tình khuyến
nhủ,
Nhắc nhở lòng đường cũ lưu
thông,
Ðừng lòng lấp ngỏ buông chông,
Ðể
cho cỏ úa, rêu phong lấp đường.
Nhắc lòng người luôn luôn
un đúc,
Vững tinh thần đừng phút lãng
xao,
Tu tâm dầu đến thuở nào,
Còn
vương hơi thở thao thao mới tròn.
Giữ tấc lòng đừng mòn chớ
nản,
Ngày thành công mới hãn là
hay,
Tu đừng nóng sốt nay mai,
Rồi
ngày bất cập tương lai dỡ dàng.
Hành chánh pháp Thiên-Ðàng mở
lối,
Khiếu Nê-Huờn rạng chói điển
mầu,
Cung đình thượng mãn thiên âu,
Xuất
thần phơi phới vân du cõi ngoài.
Rảnh năm mối không ngoài hệ
lụy,
Không âu sầu khốc hỷ cuộc
đời,
Không còn ràng buộc lưng vơi,
Bốn
thời nhiệm nhặt thảnh thơi tâm hồn.
Bước chưa tới cũng lần tìm
hiểu,
Phép tu hành tiêu biểu vui say,
Tiên-Thiên Xiển-Giáo vô-vi,
Ngũ-Hành
vận chuyển vần xây đơn-điền.
Quây bánh pháp cửu niên diện
bích,
Vận triều nguơn thuận nghịch
hiểu rành,
Huỳnh-đình thục đọc chơn
kinh,
Thiên-Ðài
trổi gót khinh khinh vóc vàng!
Bước lên đường đừng màng
khó nhọc,
Quãng đường dài thang dốc vững
lòng,
Gác yên giục gió truy phong,
Thẳng
đường quang lộ mới mong tới triều.
Luyện khí thì riu riu khí huyệt,
Giáp tam điền thượng khuyết
Nê-Huờn,
Vận hành khử trược huờn
đơn,
Qui
đền Tam-Bửu Chơn-Nhơn đắc thành.
Hỡi hỡi ai đường lành tiến
bước,
Ðừng vì cơn gió lướt rũ
là,
Vì đời khó nhọc bôn ba,
Quên
đường chánh đạo phong ba đắm chìm.
Cuộc mãn cuộc yêm yêm một
giấc,
Duyên mãn duyên đỉnh chất lai
huờn,
Kiếp tằm mượn kén ẩn thân,
Chờ
ngày trả kiếp nợ nần lá dâu.
Tiếc chẳng tiếc công phu nhiều
thuở,
Dạ nỡ đành lỡ dở công
trình,
Phong trần dạn mặt sử kinh,
Ngân
vàng trong cát tinh anh sáng lòa.
Trải cơn mưa cát nhòa lố bóng,
Vàng dầu hư chẳng hỏng phai màu,
Thân ta dầu có gian lao,
Tinh
thần sáng tỏ làu làu tợ gương.
Ðường chánh giáo là đường
siêu thoát,
Cởi lốt phàm hoạt bát tinh
thần,
Ngao du sớm Sở, chiều Tần,
Chinh
chinh cánh hạc, lâng lâng cõi ngoài!
Thú nhàn lạc Thiên-Thai cảnh
báu,
Biết được là mới tháo khỏi
lồng,
Hữu-hình là cõi giái-trung,
Là
đường phức tạp anh hùng lụy thân.
Vay rồi trả đòn cân Tạo-Hóa,
Trả rồi vay bất khả thoát ly,
Sóng trần nhấp dạ thuyền cây,
Xổng
buông tay lái thuyền quay đắm chìm.
Thương hỡi thương cung thiềm
rọi bóng,
Ngoài mái tây diên-hống tách
rời,
Ðạo mầu lững thững càng vơi,
Tiếc
chi chẳng tiếc vị ngôi lỡ làng!
Tuy nay Lão tách ngàn mây nước,
Thường vãng lai sau trước độ
đời,
Thong dong áng nước, mây trời,
Vân
du điểm hóa Ðạo đời bấy nay.
Buồn vời vợi thâu ngày tà
bóng,
Ðường tu chơn hư hỏng thiểu
đa,
Ðoàn con dưỡng tử Ðạo nhà,
Chia
tay biền biệt, lạc Cha, quên Thầy.
Hỡi các con mau quày chơn bước,
Quay mắt nhìn: sau trước có
Ba,
Ðệ huynh, tỷ muội, trẻ già,
Phong-vân
một hội xem đà tái tê.
Mau gợi cùng đề huề nhịp bước,
Nhắc nhở mà châm chước thỉ
chung,
Nhìn giòng nước chảy quanh sông,
Nước
tùy khúc, vịnh, lưu thông hải triều.
Kìa rảnh suối riu riu huyệt đá,
Chữ Tu Hành xin khá tường
tri,
Giữ tròn nhẫn-nhục, từ-bi,
Son
vàng đậm nét, quản gì nắng mưa?
Ðường gai gốc nhặt thưa tùy
bước,
Tu trong tâm mới được lâu
bền,
Trọn niềm ẩn dật mới nên,
Tu
đừng xu hướng bóng chênh Ðạo tàn.
Tu phải biết Ðạo vàng khảm
ngọc,
Bước lên thang chí dốc phăng
lần,
Dầu cho nắng Sở, mưa Tần,
Bền
lòng son sắt tiếng ngân dậm dài.
Vững lập trường Thiên-đài
trổi gót,
Nẻo chinh nghiêng vướng lọt
bẫy đời,
Vô-vi báu pháp ai ơi!
Một
ngày dang dở một đời lầm than!
Thuyền tách dậm dầu ngàn bão
tố,
Vững lái lèo trên có
CHA-TRỜI,
Dậm dài bền bỉ trọn đời,
Thấp
cao chi cũng rõ ngày thành công!
Một bước Tu tham phòng công
khó,
Vững niềm tin sẽ có tương
lai,
Tham-thiền Ðạo đắc nào sai,
Phật,
Tiên xưa cũng do ngày luyện tu.
Ðời dâu bể sang giàu bọt nước,
Có rồi không lại rước khổ
buồn,
Mảnh vàng nhòa mắt con buôn,
Nay
nằm đầy dẫy, mai buồn trống trơn.
Thân ngà ngọc chuốc hờn vì
của,
Sống vì tiền, thác vả tại
tiền,
Vì chưng bả lợi, mùi quyền,
Dạt
dào một thuở đắm thuyền không hay.
Cả tiếng kêu hỡi ai sực tỉnh,
Kíp quày thoàn chung đỉnh màng
chi,
Dầu cho vinh hưởng kiếp nầy,
Ngày
trôi, tháng lụn, kíp chầy bao lâu?
Người cần tu lo âu mới kịp,
Nghiệt-Cảnh Ðài thiêm thiếp
lại mau,
Thể thân huyết nhục làu làu,
Trải
cơn gió lốc cội đào lại xiêu.
Lo tu luyện bóng chiều đã gác,
Ðời Hạ-Nguơn thiện ác đáo
đầu,
Ðời tàn hạnh phúc không lâu,
Tu
hành cho kịp kẻo âu muộn màng.
Tầm Chánh-Ðạo con đàng phước
lộ,
Ẩn đơn-phòng tầm chỗ cao siêu,
Khí hồi khí huyệt riu riu,
Ðơn
điền hỏa hậu hắt hiu ấm nồng.
Bài khí trược, thanh phòng
đơn kết,
Vận triều-nguơn diệt hết tử
sanh,
Nê-Hườn mở cửa Thiên-Ðình,
Âm
cung cửa hậu bặt tình khép luôn.
Tùng Nhị-Thiên sắp khuôn
từ Một (1),
Ðến Hai (2), Ba (3),
sang Bốn (4) đủ thần,
Bước lên Năm (5), Sáu
(6) huờn đơn,
Ðặng
bình ngôi Thánh chẳng cần phải lâu.
Mức Thượng-Thừa phải âu
tầm tới,
Niệm Huỳnh-Ðình phơi phới Thượng-Cung,
Trúc-Cơ Bá-Nhựt tương phùng,
Hống-Diên
giao cấu, Thiên-Cung dựa kề.
Ba hườn thuốc giác mê ý tục,
Tỉnh giấc nồng dịu khúc Nghê-Thường,
Trương dương mẫn đạt Thiên-Ðường,
Lên
ngôi chí bảo đường đường Phật-gia.
Chứng Ðại-Giác chói lòa muôn
ánh,
Lằn kim-quang xuất đảnh hư không,
Tứ thời tu luyện thung dung,
Nê-Hườn
thần xuất Thiên-Cung cõi ngoài.
Tu mới rõ Thiên-Ðài, hỏa-ngục,
Mới hiểu đường hạnh phúc
Thần Tiên,
Sóng trần khó dạt linh thuyền,
Sông
ngân nước biếc phỉ nguyền vui say.
Dứt dây oan ngày ngày thơ thới,
Diệt lục-trần phấn khởi tâm
linh,
Thất-Tình khép cửa giữ gìn,
Cũng
bằng nhốt đứa phạm hình phép công.
Dẹp tam tâm để lòng thanh tịnh,
Trảm sáu tên phản nịnh
được rồi,
Tâm thần khôi phục huờn ngôi,
Ðừng
tha lũ giặc lôi thôi kéo trì.
Trảm lục tướng quá thì ngũ
ải,
Chí liệt hùng quản ngại chi mình,
Công thành lố dạng bình minh,
Một
giờ siêu luyện khinh khinh xuất thần.
Từ số Một (1) lọc lần thanh
khí,
Số Hai (2) rày hỏa thị vận hành,
Ba (3) là thần định nghiêm
minh,
Bốn
(4) đường lục-tự tam đình luyện thâu.
Năm (5) ấy là một bầu Tam-Bửu,
Tinh, Khí, Thần qui tựu tam gia,
Sáu (6) là đơn dược khuy hà,
Kết
thành anh trạch trầm kha tách rời.
Từ đấy mới luân hồi tránh
khỏi,
Nhìn bực thang vọi vọi còn
cao,
Huỳnh-Ðình hãy tụng mới mầu,
Lên
ngôi chí bảo nhịp cầu trổi lên.
Sánh như chiếc hoa sen thơm quí,
Từ bùn nhơ trắc dĩ ngoi lên,
Sen vàng nở nhụy ngoài hiên,
Ðâu
còn vướng vết hôi tanh mùi bùn.
Tu lừa lọc lưu thông vận
chuyển,
Bảy thể phàm tiêu khiển lần
lần,
Ðơn huờn thể hóa Kim-Thân,
Thuốc
Tiên uống đặng tinh thần xuênh xang.
Làm sao biết con đàng cao quí?
Làm sao cho ngư thủy tương phùng?
Phép mầu hoằng hóa trung dung,
Bước
đường quang lộ anh hùng gác yên.
Trổi khúc đàn Tiên-Thiên một
bản,
Chọn nhịp nhàng cho hãn tường
tri,
Sắc cầm khúc diệp hồi qui,
Ngôi
vàng trở gót màng gì thế nhân.
Trang Quân-Tử nghiệm lần yếm
thắm,
Bực sĩ tài ngẫm ngẫm mới
hay,
Kiếp tu là kiếp dạn dày,
Ðền
xong kiếp nợ gặp ngày thảnh thơi.
Trần là khổ, tình đời nông
cạn,
Rẻ bước đường đi thẳng mới
hay,
Ðường Tiên khó tẻ hỡi ai!
Ðường
trần mê mệt gót hài lấn chen!
Tình với Tiền: thói quen lẩn
quẩn,
Vinh với Sang: gây hấn triền
miên,
Làm gì bước tới thang Tiên,
Dập
vùi một kiếp triền miên luân hồi.
Dứt hệ lụy hỡi người cương
quyết,
Giải mê si bí quyết lo tầm,
Ðạo là một bực tri âm,
Tầm
tu một thuở ngàn thu hưởng nhàn.
Người hữu chí bên đàng suy
ngẫm,
Kẻ thiện duyên sưởi ấm giấc
nồng,
Tiền căn để dạ hoài mong,
Tầm
đường cho kịp chờ trông muộn màng.
Cuộc dâu bể trên đàng khó
biết,
Tháng ngày qua gẫm tiếc chẳng
còn,
Tiếc gì chút phận cỏn con,
Lập
đời tu niệm danh còn vạn niên.
Ðời mạt hậu triền miên khổ
ải,
Thiết chi đời mà phải lụy
đời,
Tu càng sớm được càng hay,
Bước
đường càng trễ càng ngày khổ hơn.
Danh với Lợi: nhiều cơn chìm
nổi,
Bát mật đầy ruồi hủi lụy
chung,
Người đời vì miếng đỉnh
chung,
Xương
chồng thành núi, máu hồng tràn lan.
Xét cho cạn đừng màng sự
thế,
Lập cuộc đời Thánh-thể luyện
tu,
Lánh vòng trần tục thâm u,
Ngọn
đèn trí huệ thiên thu sáng lòa.
Hiệp chung đồng lo mà
đường Ðạo,
Mến thương cùng thuận thảo
giúp nhau,
Ðừng cho rẽ bước lạc cầu,
Cùng
nhau tay vịn, chân trèo mới nên.
Chốn Thiên-Cung Mẹ hiền mong
đợi,
Ðoàn con thơ còn hỡi đắm
trần,
Ðường Tu mau khéo tảo tần,
Bước
đời, bước Ðạo so chân cho bằng.
Ðời cõi tạm nợ nần lo trả,
Ðạo lo mà chứng quả vạn niên,
Cần Tu để thoát não phiền,
Người
không đạo đức như thuyền bỏ trôi.
Nhìn cho tận hỡi ôi thương xót,
Thoảng vào tai rỉ rót giọng
buồn,
Phập phồng luống những thê lương,
Khen
đời khéo vẽ cảnh buồn thiu thiu.
Hè vặt vặt bóng chiều thê
thảm,
Thu ẩn màu ảm đạm sầu thương,
Ðông tàn giá lạnh màn sương,
Xuân
nồng rực rực chán chường bấy nay.
Gà trỗi giọng hây hây tỉnh
giấc,
Bồng bế nhau nẻo tắt đường
quanh,
Biết đâu lá rụng ẩn mình,
Chút
thân bé bỏng khó gìn lấy thân.
Dày dạn bấy đường trần mấy
mặt,
Xót xa lòng quặn thắt mấy
gan,
Chờ cho Chó sủa bên đàng,
Heo
nhà nay mới nhặt khoan tầm về.
Nhà mình nay phu thê hiệp mặt,
Cơm no đầy gấm vóc lại ham,
Ðói lòng rằng khổ mà than,
No
cơm lại ngán chẳng màng việc Tu.
Hỡi người trần phù du vật-chất,
Nở lại tàn phưởng phất lắm
ru,
No lòng hãy gắng công-phu,
Ðói
toan lăn lóc đường Tu xin tròn.
Ðời ai cũng có con, có vợ,
Ai cũng là nặng nợ cùng
đời,
Cũng là dày dạn mấy nơi,
Cũng
lăn, cũng lóc cùng đời chớ sao!
Muốn lập Ðạo phải giàu công
khó,
Chữ "Tu Hành" gắn bó giải
vây,
Tứ tường bốn vách cũng dày,
Oan
gia cũng nặng, dạ dày cũng to.
Quảy gánh Ðạo đắn đo cho kỷ,
Cân gánh đời biên bỉ nan phân,
Xử tròn trung, hiếu, nghĩa, nhân,
Cang-thường
vẹn đạo tu thân khó gì.
Nhân hữu thiện nguyện thì kim
cổ,
Thiên tất tùng chi rõ lời nầy,
Muốn giàu thì gẫm khó thay,
Muốn
tầm Chánh-Ðạo có Thầy hộ cho.
Muốn làm vua phải vùa xương
máu,
Muốn làm giàu phải tháo mồ
hôi,
Mà không biết đặng hay trôi,
Muốn
về ngôi cũ có Trời giúp yên.
Lên bờ giác có thuyền đưa
đón,
Lội biển mê sức mỏn lại chìm,
Nhìn lên trăng khuyết lưỡi
liềm,
Nghiêng
nghiêng bóng xế cung thiềm trầm tây.
Ðêm hiu hắt canh chầy quạnh
quẻ,
Cánh Xuân hồng đã hé miệng
cười,
Chào Xuân đón rước thảnh
thơi,
Mừng
Xuân một bản cho đời say mê.
Cọp ăn no chán chê rồi
chết,
Lũ Chó nhà xúm xít chia
nhau,
Chó ăn thịt cọp quá mau,
Hỡi
ai xem thấy lòng nào chỉnh ghê!
Ðếm từ Dê lần về tới
Chó,
Cắn xé nhau đâu có nhượng
nhau,
Nồi da xáo thịt chiên xào,
Ăn
no lại chết, tại sao không chừa?
Ai có biết chuyện xưa ngồi ngẫm,
Lão nay già lẩm cẩm biết chi,
Ngồi dai mỏi mệt đó ai,
Lão
nay trở gót Thiên-Ðài nghỉ ngơi.
Ðúng tam nhựt Lão thời nương
bút,
Giải cho rành các mục tối cần,
Giải thêm chữ ÐẠO vài phần,
Cho
rành chân lý các phần Ðạo Thiên.
Giải cho thông hậu tiền lý Ðạo,
Cảnh Thiên-Bàn thông thạo tường
tri,
Tại sao Thiên-Nhãn gọi Thầy,
Tại
sao Thiên-Nhãn gọi rày Ðạo Thiên.
Ngâm:
Nương mây tách bước dậm dời,
Chinh
chinh cánh hạc lưng trời phi thăng.