Trở lại trang chánh của Website Tam Giáo Đồng Nguyên

 

GIÁC THẾ

 

Người mê muội khác chi quá chén

Chạy lăng xăng chẳng vẹn đàng nào

Rượu hôn tâm miệng đă nếm vào

Mùi cay đắng chịu sao cho nổi

Vậy khá bỏ kẻo sa nhằm tội

Tua ăn năn tự hối lỗi lầm

Giảm khẩu căn, xét gẫm lương tâm

Lánh hôn muội triêm đầm trên thế

Làm bại hoại phách hồn trầm trệ

Tháp Linh sơn chậm trễ khó lên

Cội Bồ đề vun bén cho bền

Đường u ám chẳng nên phóng tánh

Mau hối ngộ kềm ḷng vững mạnh

Đến Niết bàn nhập thánh siêu phàm

Tầm hoa tiêu chỉ nẻo vô vàm

Nơi giác ngạn mới kham trổi gót

Tại chốn ấy hào quang muôn giọt

Ánh sáng trưng chẳng lọt bụi dơ

Cơi thiên cung Tiên Phật đợi chờ

T́nh lân mẫn ước mơ cứu hộ

Rước lương thiện đem về Tịnh độ

Mở từ bi cứu khổ giúp đời

Nếu linh hồn muốn đặng thảnh thơi

Theo đàng chánh thoát nơi biển tục

Rán dằn chế thất t́nh lục dục

Đó là miền địa ngục trầm luân

Xui khiến ḷng ham hố vô chừng

Thêm xác thịt che dừng tai mắt

Linh hồn bị buộc ràng rất chặt

Mang nặng nề thắt ngặt khó từ

Vật trên đời có tướng phải hư

Đâu giữ đặng chắc khư c̣n măi

Lời Tiên Phật: hữu h́nh tắc hoại

Lo làm lành hóa giải tội căn

Lúc lâm chung hồn phách siêu thăng

Nương phướn báu giác đăng cơi thọ

Đến bực ấy lỗ tai nghe rơ

Mắt sáng trong xem rơ dường gương

Khá hằng ngày tu luyện cho thường

Th́ thấy rơ Tiên phương Phật pháp

Cây cối đặng tược chồi rậm rạp

Nhờ dày công trái giáp nhiều bông

Vật xảo tinh th́ phải kém công

Nên quan tước khá mong tập học

Muốn gặt hái đặng nhiều lúa thóc

Lo cày bừa khó nhọc cho siêng

Người ḷng thành vào đạo Phật Tiên

Th́ bền chí tinh chuyên tu luyện

Nếu dục tốc có đâu nên chuyện

Uổng công phu sai siển giữa đường

Cạn xét suy, thức tánh lo lường

Càng ngày đặng thêm tường nguồn cội.

 

Tề Thiên Đại Thánh