3.- CÔNG B̀NH VÀ HƯỚNG ĐẠO

NGỌC MINH ĐÀI (Vĩnh Hội, Sài g̣n)

Tuất thời Rằm tháng Giêng Đinh Mùi (23-2-1967)

____________

 

      Thanh Minh Đồng Tử, Tiểu Thánh chào chư Thiên mạng, chào liệt vị đàn trung. Tiểu Thánh vâng lịnh báo đàn, chư liệt vị thành tâm nghinh tiếp GIÁO TÔNG ĐẠI ĐẠO, Tiểu Thánh chào chung, xuất ngoại ứng hầu, thăng...

 

      (Tiếp điển:)

Thi:

Đời say Ta cũng muốn nên say,

Cho tạm phôi pha hết tháng ngày,

Bởi tánh từ bi không nở bỏ,

V́ ḷng bác ái mới ra tay,

Chèo thuyền tế chúng qua bờ giác,

Mở Đạo độ dân đến Phật đài,

Cho vẹn nghĩa t́nh cùng vạn thế,

Cho xong sứ mạng với nhơn loài.

 

      LƯ TRƯỜNG CANH THÁI BẠCH KIM TINH GIÁO TÔNG ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ, Bần Đạo chào mừng chư hiền đệ hiền muội đàn tiền đẳng đẳng.

      Nhân ngày Thiên Quan Tứ Phước, Bần Đạo cũng muốn khơi lại một vài lư Đạo đă dạy từ xưa để những hiền đệ nào đang t́m học hỏi hoặc đă biết mà quên th́ cũng có dịp ôn lại.

      Chư hiền đệ hiền muội hăy nh́n cảnh vật thiên nhiên: Ḱa các loài thảo mộc hoa quả đang sống dưới ánh thái dương, đồng hấp thụ mọi biến chuyển của Tạo Vật. Cây có trái, trái có hột, đến đúng kỳ hột rụng xuống rồi mọc trở lại nên cây. Những cây sau này, có cây tốt hơn cây mẹ và cũng có những cây lại đèo đẵn xấu xa.

      Sở dĩ ngày nay, những hàng thiện tâm đang hoang mang bối rối v́ chỗ dị đồng đó, là v́ vẫn vướng trong cảnh năm người mù xem voi.

      Sự thật, đạo lư vẫn có một. Trường hợp dị biệt về giáo lư mà nhơn sanh đă gặp phải, v́ mới đọc qua những khía cạnh trong muôn ngàn khía cạnh của Đạo Trời.

      Từ xưa, thời kỳ Thượng Ngươn, nhơn loại tŕnh độ c̣n hồn nhiên mộc mạc, chất phác, sự tiến hóa các giống dân không đồng nhứt. Mỗi lần Thượng Đế đến mở Đạo cho một giống dân nào cũng phải tùy theo tŕnh độ cùng phong tục tập quán của giống dân đó. Thử so sánh phong tục một giống dân này và phong tục của giống dân khác, đương nhiên khác biệt. Do đó, người đọc kinh điển không nh́n thấy yếu lư căn bản của Đạo Trời mà chỉ thấy sự dị biệt giữa hai phong tục mà thôi.

      Một ví dụ: Như một ngọn đèn dầu bao quanh bên ngoài là một ống khói ghép lại bởi muôn ngàn mảnh kiếng màu sắc. Mắt phàm bên ngoài trông vào tưởng ngọn đèn ấy muôn màu. Nào hay đâu, khi giở toang ống khói lên, ngọn đèn dầu vẫn một màu không thay đổi.

      Từ ngàn xưa, trải qua bao thời kỳ giáo đạo, đă rất nhiều kinh điển do các bậc Thánh Nhân soạn ra cũng có, do những tay văn sĩ dựa vào đó viết lên những nhận xét của ḿnh cũng có. Rồi trải qua nhiều đời, kinh điển càng nhiều vô số kể. Thử hỏi ngày nay những người t́m học Đạo có mấy ai kiên chí đọc hết kinh điển ấy để so sánh lại và t́m một lư duy nhứt của nó?

      Ngày nay, trong Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ đă có các Đấng Thiêng Liêng giáng cơ giải bày những phương pháp giản dị, với ngôn ngữ đồng giống địa phương. Nếu có ai hành hoặc hiểu sai lạc ắt sẽ được các Đấng kịp thời giúp đỡ sửa đổi.

      Nhưng trước hiện t́nh đất nước Việt Nam c̣n trong ṿng chưa ổn định, tôn giáo c̣n ngấm ngầm phân tranh ảnh hưởng, người cầm quyền không phải hoàn toàn hiểu ư của Thượng Đế. Do đó, nền Đạo tuy có hơn bốn mươi thu, nhưng về phương diện phổ truyền chấn hưng đă và đang gặp nhiều ảnh hưởng chi phối. Đó là một trở ngại rất lớn cho bước tiến của nhơn sanh. Nhưng không phải v́ vậy mà người hướng đạo thối chí ngă ḷng, chùn bước trước cảnh ngộ ấy.

      Những ai có sứ mạng phổ giáo Đạo Trời, nên hiểu như vầy: Ḿnh đang làm việc cho Thượng Đế, cho nhơn sanh, cho thế hệ ngày mai, không phải v́ những trở ngại thiển cận rồi thối chí ngă ḷng. Một đoàn người thức đêm, khi nghe sức chịu đựng trong đêm trường đă uể oải, là báo hiệu ngày mai tươi sáng sắp đến. Hăy vui mà tiến, hiệp mà hành, tin để đoạt cho kỳ được công quả trọng đại ấy.

      Hỡi chư hiền đệ! đây lời nói trước khi Bần Đạo giă từ chư hiền đệ hiền muội: Nên ư thức đến đời sống của mỗi vị. Thử nghĩ lại xem: Có ai suốt đời không hoạt động, không tiến thủ. Hễ có hoạt động, có tiến thủ th́ có thăng trầm bỉ thới, thành bại thạnh suy. Nhưng nếu biết đặt ḿnh làm một nhân sinh của thế gian, của Thượng Đế, hướng về đạo lư nhân nghĩa để hoạt động và tiến thủ, th́ mọi chướng ngại nơi thế gian là những món khí cụ rèn luyện un đúc do tay thợ tạo, chấp định để đưa người đời trở nên bậc Thánh, Hiền, Tiên, Phật. Bằng không, ngược lại vẫn lầm lũi đi trên đường gió bụi mịt mờ, t́m những ánh sáng trong mộng tưởng và nô lệ vật chất, lẽ tất nhiên cũng được hưởng hoặc chịu trong điều thành bại thạnh suy vinh nhục ấy. Nhưng đó là những khoen sắt của quỷ vô thường đang đặt trong cơi vô thường, mà người thế gian tự tṛng tay chân ḿnh vào từng khoen một. Đến cùng, đă mất hết bản linh chân tánh, là trở lại cuộc thối hóa hậu lai. Cứ như thế xây vần hai nẻo siêu đọa. Điều hiển nhiên trước mắt mọi người, không phải tiềm tàng nơi đâu cả. Bởi thế, Bần Đạo khuyên chư hiền đệ hiền muội cần nên cẩn thận trong đời sống, trên nẻo Đạo, giữa sự tu hành, để lập định cho ḿnh một vị trí vững chắc, trừ bỏ hết những ǵ quyến rũ hay đe dọa. Chư hiền đệ hiền muội mới có thể t́m đến chân lư tuyệt đối là Đức Thượng Đế.

Thi:

Tứ Phước Thiên Quan để những lời,

Hởi chư đệ muội lánh trần vơi,

Nêu gương cứu thế trong mai hậu,

Sử Đạo ngàn thu chói rạng ngời.

      Bần Đạo ban ơn lành toàn cả chư hiền đệ hiền muội, thăng...