10.- TU TÂM VÀ HÀNH ĐẠO

THIÊN-LƯ-ĐÀN (Sài G̣n)

Tuất thời 23 tháng 3 Đinh Mùi (2-5-1967)

___________

      THANH-MINH ĐỒNG-TỬ, Tiểu Thánh chào chư Thiên mạng, chào chư liệt vị đàn tiền. Tiểu Thánh vâng lịnh báo đàn, chư liệt vị thành tâm nghinh tiếp GIÁO-TÔNG ĐẠI-ĐẠO giáng đàn. Tiểu Thánh chào chung, xin xuất ngoại ứng hầu, thăng…

      (Tiếp điển:)

      GIÁO-TÔNG ĐẠI-ĐẠO THÁI-BẠCH KIM-TINH, Bần Đạo mừng chư hiền đệ hiền muội. Miễn lễ chư hiền đệ hiền muội an tọa đẳng đẳng.

      Chư hiền đệ hiền muội! Hăy mở mắt rộng nh́n ra xa bên ngoài xem: Thế sự điêu linh ḷng người ly tán, đời đạo tranh phân, t́nh thương đồng loại dường như không cần nữa. Đức tin đối với Thiêng Liêng tợ như mơ hồ, người đời hết hy vọng tạo một sự nghiệp ǵ vĩnh cửu ở ngày mai, đang vui vội sống cuồng với những ǵ hiện tại, đạo đức lần hồi dường như khinh rẽ. Đó là báo hiệu cơ tận diệt sắp đến...

      Đạo nhờ lấy tĩnh chế động. Nếu không được như vậy không làm thế nào cứu đời trong cơn đao binh khói lửa. Người hành đạo nếu không b́nh tĩnh, gặp buổi loạn động rồi bị động, ắt phải bị lôi cuốn theo, xa rời sứ mạng, uổng công một đời.

      Chư hiền đệ có thể nghĩ như vầy: Đương giữa lúc triệu triệu con người sống theo văn minh vật chất, thừa hưởng mọi lạc thú vinh hoa, c̣n có ai chịu nghe và biết suy nghĩ để t́m hiểu cái quí của đạo lư, hoặc là người đời không cần ǵ ở ngày mai; c̣n ta là một phần tử nhỏ xíu trong đám đại đa số quần chúng, khác nào một hột cát trong cồn cát to, những lời đạo đức khuyên lơn khác nào tiếng kêu the thé lạc loài giữa sa mạc. Đó là ư nghĩ của người đời không biết ǵ đến quá khứ, hiện tại và vị lai căn kiếp của đời người. Nhưng là những người tin tưởng có linh hồn, có Đấng Tạo-Hóa Chí-Tôn, có họa phước báo ứng, có luân hồi nhơn quả, có luật công b́nh thưởng phạt, có Thiên Đường địa ngục như chư hiền đệ th́ không thể nào lương tâm cho phép được suy nghĩ như người đời, quá nặng nề vật chất phù ba, chỉ biết sống ngày nay mà không nghĩ đến ngày mai.

      Cuộc tuần huờn nguơn hội đáo đầu, trải qua bao lúc sàng sảy, phân phàm lọc Thánh, định luật đến ngày đào thải tất cả những ǵ cặn bă trọng trược trong vũ trụ. Chư hiền đệ thử ôn lại và nh́n vào trong cửa tôn giáo khắp hoàn cầu, như hiện t́nh không biết bao nhiêu là pháp môn, là đạo giáo, mỗi mỗi đều có tác dụng đóng góp vào Đại Đạo. Đến lúc tận thế, tam thiên lục bá bàng môn đều ra tranh hùng giành giựt để lập công hầu chuyển ḿnh qua kỷ nguyên mới, hưởng hạnh phúc Thiên Đường ở thế gian. Do đó đă diễn ra không biết bao nhiêu h́nh thái tranh giành tín hữu kéo giựt môn đồ, dùng đủ pháp thuật lôi kéo đám người mê tín cùng về để thực hiện cho kỳ được ḷng tham vọng. Thế nên đă biết bao nhiêu người hy sinh, đă ngă gục trước ngưỡng cửa tôn giáo. Nhưng than ôi! hỏi ai là người hy sinh đúng chỗ, đúng lúc, đúng đường lối để nh́n thấy ngày hoàn thành sứ mạng đem Đạo độ đời, năm châu chung chợ, bốn biển chung nhà, người người đều hưởng cảnh lạc thú tiêu dao trong t́nh bác ái, cùng nh́n nhau trong một đại gia đ́nh nhơn loại. Những hàng sứ mạng hướng đạo các Tôn Giáo lúc bấy giờ đă hoàn thành sứ mạng Tam Giáo qui nguyên, Ngũ Chi phục nhứt dưới Đấng duy nhất Chúa Tể Càn Khôn. Đó là việc rất khó.

      Chư hiền đệ hiền muội đừng tưởng tu để thành Thần Thánh Tiên Phật là dễ. Không phải chỉ giữ mức b́nh thường, ăn chay niệm Phật đi chùa tụng kinh, rồi đến ngày thoát xác về nơi Bồng Lai Tiên cảnh. Tưởng vậy là sai lầm lắm!

      Thử nghe xa hơn một chút nữa: Hiện nay tâm trạng các nhà lănh đạo tôn giáo trên hoàn cầu có tâm trạng và ưu tư như nhau, cũng đang trong nước cờ bí lối, nhưng nào ai hồ dễ biết ai!

      Từ xưa đến nay cũng như hiện tại, người lănh đạo những tôn giáo khác thường căn cứ vào kinh điển đạo luật sẵn có cùng thêm vào óc xét đoán để vạch đường lối mới dẫn dắt môn đồ đi theo sau. Nếu đi lối này không được th́ đi lối khác. Khi đă gặp nhiều lối quanh co khúc khuỷu hoặc bế tắc, lại nảy sanh hoang mang, nhưng mấy ai lại biết tâm ai!

      Chư hiền đệ rất may mắn trên bước hành tŕnh, lập công bồi đức, dẫn dắt nhơn sanh, khỏi phải dùng đến ưu tư trí năo như những trường hợp trên, v́ đă có Chí Tôn cùng Tam Giáo, Tam Trấn dắt dẫn hộ tŕ. Ngoài ra c̣n có Tiền Bối Lưỡng Đài quá văng làm Cố Vấn vô vi. Chỉ đ̣i hỏi ở chư hiền đệ những điều kiện là trọn niềm tin, được chữ ḥa, xong chữ ái, là hành được việc.

      Những bậc vĩ nhân, những hàng Hiền Thánh Tiên Phật, những nhà đại ái quốc được rạng danh, là sau khi được hoàn thành sứ mạng, hoặc sau khi kết liễu đời ḿnh, mới được mang danh ấy. C̣n hiện sinh, hành động đă gặp bao lúc gian lao khổ sở từ nội tâm đến ngoại cảnh, đă gặp biết bao nhiêu đối thủ tranh giành ảnh hưởng, hoặc t́m cách bôi lem để hạ uy tín, hoặc phản tuyên truyền để đối phương nhục chí mà bỏ dở sự nghiệp đang lên.

      Sở dĩ người xưa được hiển danh hậu thế là nhờ ḷng kiên nhẫn, tŕ thủ, b́nh tĩnh trước mọi nghịch cảnh, mọi dư luận. Lấy dư luận xây dựng để bồi bổ phương pháp hành sự, lấy dư luận xuyên tạc để kiểm điểm thận trọng mọi hành động cho chánh sách, lấy dư luận chống đối để làm hănh diện cho chủ trương, lấy dư luận phá hoại để làm món quí giá tĩnh tâm mà hy sinh cho chí hướng và đường lối. Tất cả những sự kiện bên ngoài đưa đến, người xưa đă biết lợi dụng nó làm Thầy ḿnh.

      Chư hiền đệ hiền muội ngày nay cũng noi chí người xưa. Nếu được khen vội mừng ắt bị lừa, nếu bị chê vội thối chí ắt bị mưu phá hoại. Người quân tử luôn luôn xét ḷng, xét ḿnh, xét người, xét việc. Kẻ khen ta đúng chỗ là bạn ta, khen ta không đúng chỗ là hại ta, chê ta đúng chỗ là thầy ta, chê ta không đúng chỗ là sợ ta thành công trong vĩ đại.

      Thế nên người quân tử khi nghe khen chưa vội mừng, khi nghe chê chưa vội giận. Đó là hạng người quân tử tu thân. C̣n hàng hướng đạo thế Thiên hành hóa phải hơn người quân tử nữa ḱa.

      Chư hiền đệ đang ở trong nghịch cảnh, giữa thời hỗn loạn tà chánh nan phân, phải trái dị biệt, th́ trước sự chê khen lại càng phải suy xét và thận trọng cho lắm nữa ḱa.

      Ban ân toàn thể chư đệ muội vui vẻ tiếp nhận Thiên ân hành tṛn sứ mạng, Bần đạo xin giă từ hồi cung. Thăng…