15.- LUẬN VỀ GIÁO LƯ

NGỌC MINH ĐÀI (Vĩnh Hội – Sài G̣n)

Tuất thời Rằm tháng 7 Đinh Mùi (20-08-1967)

      THANH-MINH ĐỒNG-TỬ, Tiểu Thánh chào chư Thiên mạng, chào chư liệt vị tam ban.

      Vâng lịnh báo đàn, có GIÁO-TÔNG THÁI-BẠCH giáng cơ, chư liệt vị thành tâm nghinh tiếp, Tiểu Thánh chào chung, xin xuất ngoại ứng hầu, thăng...

      (Tiếp Điển:)

      GIÁO-TÔNG ĐẠI-ĐẠO THÁI-BẠCH KIM-TINH, Bần Đạo mừng chư hiền đệ hiền muội.

THI:

GIÁO truyền chánh pháp tại nhân gian,

TÔNG chỉ Cao Đài cứu vạn bang;

ĐẠI hội Long Hoa triều Thánh Đức,

ĐẠO hoằng thế giới xuất Thiên nhan.

THÁI ḥa vạn vật nhơn nhơn lạc,

BẠCH sắc Thiên Tôn thế thế nhàn;

KIM Khuyết Ngọc Hư chiêu Bắc Đẩu,

TINH Quân phổ chiếu sắc Cao ban.

      Ba tháng nơi cơi hồng trần đối với người nhàn rỗi coi như quá lâu, c̣n với những người có nhiệm vụ thực hiện chương tŕnh th́ dường như mấy ngày qua rất lẹ, c̣n nơi cơi vô h́nh lại càng xem rất lẹ hơn.

      Thấp thoáng thời gian trôi qua, Bần Đạo lại hội ngộ chư hiền đệ hiền muội một lần nữa. Miễn lễ toàn thể đàn trung an tọa.

      Chư hiền đệ hiền muội! trong hiện tại, ở bên đời đă và đang có không biết bao nhiêu người dở lại quyển sử để kiểm điểm lại bao nhiêu biến chuyển vinh nhục, thạnh suy, bỉ thới, thành bại, hưng vong. C̣n nơi đây, chư hiền đệ hiền muội đă đến với Bần Đạo, có phải để nhờ mầu nhiệm cùng quyền năng của Thiêng Liêng soi sáng và hộ tŕ bao nỗi tâm tư đang thắc mắc, hoặc nhờ giải thoát bao nhiêu oan khiên nghiệp chướng đang đeo đẳng kéo tŕ một mảnh h́nh hài nơi cơi phù ba giả tạm, đă làm tâm trí hằng mải âu lo cho ngày nay và những ngày sắp tới, hoặc giúp phương pháp cho hiền muội hiền đệ sớm giải thoát những ǵ đang cám dỗ và hấp dẫn tâm tư vào đường thế tục.

      Nếu phải thật vậy, chư hiền đệ hiền muội hăy tịnh tâm mà nghe Bần Đạo giải bày:

      Đời người trong kiếp sống tạm, mấy mươi năm, gẫm lại cũng chẳng là bao, khôn ngoan nên chọn một đường lối mà đi cho đến nơi đến chốn, không nên thí nghiệm, v́ tuổi đời không cho phép.

      Chư hiền đệ hiền muội! nhớ lại hồi xưa, bên Trung Quốc, thuộc đời nhà Châu, vận nước đảo điên, ḷng người ly tán, trong th́ vô đạo hôn quân, loạn thần tặc tử, ngoài th́ chư hầu phản phúc trộm cướp lung tung, quân bất quân, thần bất thần, phụ bất phụ, tử bất tử, đă khiến lê dân đồ thán, non nước suy vong, xă hội điêu tàn, Thượng-Đế đă cho các bực Thánh nhân đến mở Đạo để đặt lại ba giềng năm mối. Đó là việc mấy ngàn năm trước.

      C̣n việc ngày nay, th́ nào có khác chi đâu. Thế nên, Thượng-Đế đă hội Cộng Đồng Tam Giáo dụng huyền linh điển, mở Đạo cứu đời. Những nguyên căn vừa tỉnh thức, vừa sống lại với thiên lương, nhưng rủi v́ phải gặp cảnh non nước biến đổi, thời cuộc điên nguy, làm chi phối ḷng người; ḷng Đạo vừa chớm nở, dục vọng lại nổi lên, lấn át cả thiên lương. Thế nên đă gây ra từ Tôn Giáo lại kỳ thị Tôn Giáo. Rất đổi khiến ḷng người hoang mang, cũng chưa biết ḿnh là ai, và phải đi đâu, cũng như phải làm ǵ?

      Than ôi! trước cảnh trạng, hỏi ai hàng nguyên căn Thánh Triết, ai là bực quân tử trượng phu, ai ưu thời, ai mẩn thế, ai anh hùng ở lịch sử mai sau, hăy sớm nhận lănh trách nhiệm vai tṛ của ḿnh để xứng đáng được ghi trên ḍng lịch sử.

      Muốn đem lại an b́nh thạnh trị cho con người giữa thời loạn lạc phân tranh, có phải dụng tài năng ư? Dùng bạo lực ư? Dùng khí cụ tối tân ư? Dùng mưu mô xảo trá ư? Hay là đến lúc cuối cùng rồi cũng ngửa mặt lên mà gọi “Trời ơi!”

      Chư hiền đệ rất diễm phúc là những người ngộ Đạo, trên phương diện lập công bồi đức, mà cũng là những người xây dựng một thế hệ đạo đức thanh b́nh cho nhơn loại mai sau, nhưng hiện t́nh cảm thấy khô khan, bị g̣ bó câu thúc trong khuôn viên mẫu mực, trong luật lệ qui điều, không được gọi sớm gọi chiều để giải quyết bao thắc mắc tâm tư của những thị dục thường t́nh.

      Chư hiền đệ hiền muội nghĩ lại mà coi: một khi bắt tay vào việc để thực hành một vấn đề ǵ gọi là cải tiến, th́ không thể đem cái phương cách mới đi so với những ǵ cũ kỹ, bại hoại, lỗi thời, rồi vội phê cái này là dở, cái kia là hay, việc này là xấu, việc kia là tốt. Đă là cải tiến, lẽ cố nhiên phải có những canh tân, nhưng phương pháp là nên tập lần với những ǵ cho là phải làm hay trông mới lạ. Khi đă nhận thức chính chắn buổi ban đầu, th́ hăy theo đó mà đi, mà làm cho đến nơi đến chốn.

      Những trang anh hùng hào kiệt, những bực Thánh Triết hiền nhân xưa cũng phải trải qua biết bao nhiêu lần buồn tẻ khô khan trong quăng đường tạo thời cải thế. Lúc đương thời không tránh khỏi những tiếng thị phi, gièm pha xuyên tạc, nhưng sự nghiệp để lại cho đời, khi đời nhận thức là hữu ích, bấy giờ mới truy tặng Thánh Triết Hiền Nhân.

      Giáo lư Đạo Trời cốt đem lại những ǵ hạnh phúc cho vạn loại, cho tất cả mọi từng lớp chúng sanh, không riêng cho lớp người nào, cho Tôn Giáo nào, cho phe phái nào. Nếu có riêng là riêng cho những người dục vọng bại hoại lương tri. C̣n sự phổ thông giáo lư Đại Đạo cũng không dành riêng cho lớp người nào. Ai cũng có thể làm được, miễn là hiểu được đường lối, mục đích và chủ trương cao cả của nó. Việc làm này không luận là lớn tuổi, nhỏ tuổi, không luận là có Đạo nhiều năm hay người mới vào, ít tuổi Đạo.

      Nó đă đến, đang đến và sẽ đến với những ai am tường Thiên ư, học hỏi Đạo lư, tận tụy phổ thông, say sưa truyền bá.

      Bần Đạo ban ơn toàn thể chư đệ muội tam ban được hồng phúc Chí-Tôn chan rưới, vững bước trên đường tạo lịch sử cho mai hậu, Bần Đạo giă từ, thăng...