28.- NHẮN VỀ HỘI THÁNH

THÁNH THẤT B̀NH H̉A (Gia Định)

Tuất thời 26 tháng Chạp Đinh Mùi (25-1-1968)

THI:

Chợt nh́n Đông cuối kế Xuân sang,

Tiểu Thánh nương cơ lịnh báo đàn;

Cho tiết Xuân lai hành Đạo sự,

Cho chư phận sự ở Cơ Quan.

      THANH-MINH ĐỒNG-TỬ, Tiểu Thánh chào chư Thiên mạng, chào chư liệt vị đàn tiền.

      Tiểu Thánh báo đàn, có Đức Tiền Bối giáng cơ, chư liệt vị thành tâm nghinh tiếp, Tiểu Thánh xin chúc chư liệt vị sang mùa Xuân mới được thọ hưởng đều đủ Thiên ân trên bước đường thế Thiên hành hóa.

      Tiểu Thánh xin chào chung, phục hồi chầu lịnh, thăng...

      (Tiếp điển:)

THI:

Xuân về ḷng Đạo nổi hân hoan,

Nh́n thấy đàn em bước đạo tràng;

Đă mở cơi ḷng ra tiếp đón,

Bao luồng gió mới tiết Xuân sang.

      ĐỆ TAM GIÁO-TÔNG Nguyễn Ngọc Tương, Tiên Huynh chào mừng chư Thiên mạng, mừng các em.

      Nhân tiết Xuân về, chúng Tiên Huynh thỉnh lịnh Chí Tôn giáng trần để thăm viếng đoàn hướng đạo và các em trong mối t́nh thâm cảm đậm đà tha thiết v́ đạo nghĩa. Tiên Huynh mừng mà thấy đoàn hướng đạo và các em đă nêu cao t́nh thương cao cả.

      (Tiếp điển:)

THI:

Ngô đồng dành để đón chim khôn,

Văn sĩ minh tâm khéo giữ hồn;

Trong kiếp phù sanh nơi giả tạm,

T́m đường chơn trở lại Côn Lôn.

      ĐỆ NHỨT GIÁO-TÔNG Ngô Minh Chiêu, Bần Đạo mừng đoàn hướng đạo, mừng các em nam nữ.

      Như đă bao lần Thiêng Liêng nhắc nhở, nhân tiết Xuân về Bần Đạo chỉ lập lại lời đă dạy, làm món quà xuân các em để kỷ niệm. Đó là phương pháp Tu Thân.

      Tu thân có hai cách chuyển tiếp nối nhau:

      1) là tu công tu phước để vun bồi nền âm chất, làm đà vững chắc cho giai đoạn chuyển tiếp đỡ phần khảo đảo.

      2) là tu huệ. Có tu huệ, luyện nội tâm, khai khiếu huyền quang, để rời bỏ mọi ràng buộc hồng trần giả tạm, về hiệp nhứt cùng Thầy.

      Muốn được một kiếp trở lại quê xưa, phải song tu mới được. Thiệt là khó khăn vô cùng, nhưng không phải khó mà không thể làm được. Hẹn c̣n ngày tái ngộ, xin nhường bút...

      (Tiếp điển:)

THI:

Chạnh nh́n cảnh cũ đă chia ba,

Xót bầy ḷng đây rát ruột rà;

Muốn trở về nguồn tua bước tắt,

Chớ đừng viễn vọng lúc đàng xa.

      ĐỆ TỨ GIÁO-TÔNG Nguyễn Bữu Tài, Tiên Huynh mừng chư hướng đạo, chư hiền đệ hiền muội.

      Một năm qua, bước đường hành đạo của chư hiền đệ muội và các em có phần tiến triển khả quan. Tiên Huynh vừa chợt mừng chưa hết, rồi nhớ lại nơi Hội Thánh Tiên Thiên, không dấu được nỗi ḷng buồn tủi. Tiên Huynh mong rằng mọi việc đều tốt đẹp vẫn c̣n ghi để và xem đó làm mẫu mực cho thế hệ ngày sau. C̣n những ǵ đen tối đau buồn, hăy trả nó về cho dĩ văng.

      Tiên Huynh xin mượn những ḍng sau đây gởi về thăm các cấp Chức Sắc, chức việc nơi Hội Thánh Tiên Thiên. Dầu nơi này hoặc nơi khác, hăy nhớ tinh thần qui nguyên hiệp nhứt là con đường rất ngắn trở lại cùng Thượng Đế Chí Tôn. Hăy đặt đại cuộc đạo nghĩa lên trên mọi cá tánh, mọi thất t́nh, để làm sáng tỏ danh Thầy, danh Đạo.

      Tiên Huynh hẹn c̣n dịp khác, xin nhường bút...

      (Tiếp điển:)

THI:

Xác phàm tuy mất, khí Thiên c̣n,

Nỗi đạo nỗi đời nỗi nước non;

Có gặp lửa hồng vàng biết giá,

Tử sanh cũng giữ đạo vuông tṛn.

      LIỄU-TÂM CHƠN-NHƠN Hoàng Ngọc Trác, chào chư Thiên mạng, Tệ Hữu xin mời chư hiền hữu và các em an tọa.

      Đông đă tàn, Xuân sắp đến, đă gieo vào ḷng người bao niềm hy vọng tin tưởng rằng mùa xuân, ngọn gió lành sẽ đưa chim ḥa b́nh mang về cho mọi người trong thanh b́nh an lạc, cho đây đó hiệp vầy, cho người người đồng thương nhau như t́nh ruột thịt. Đó là quan niệm và ước vọng đại đa số của người nhân thế.

      C̣n người hướng đạo phải thấy xa hơn, hiểu xa hơn. Chớ nên chú trọng vào Xuân cảnh mà phải chú trọng vào cái Xuân tâm, v́ Xuân cảnh là một thời tiết đổi thay trong máy tuần hoàn của Tạo Vật. Xuân cảnh là tạm ngừng nghỉ một mùa đông gió rét, để làm lại, sắp xếp lại cho tiết đầu năm, rồi cũng hết Xuân, chuyển lần qua Hạ, Thu, Đông, luân chuyển xoay vần trong cái thiên luân, trong ṿng lẩn quẩn. Hết nhân rồi quả, hết quả rồi lại nhân. Hỏi người đời mấy ai hưởng được một mùa Xuân bất tận, mà tránh khỏi Hạ về thiêu đốt, Đông đến cắt thịt se da.

      Tuồng đời ấm lạnh thăng trầm vui buồn hưng thạnh suy vong là thế. Người tu hành cần phải hướng về cái tâm Xuân.

      Tâm xuân là giải thoát mọi ràng buộc, mọi ảnh hưởng bên ngoài biến chuyển: có Xuân tâm, con người mới giải thoát vô ngă, vô chấp, khoan dung, tha thứ. Có Xuân tâm, con người mới có t́nh thương ở tự đáy ḷng, đem ra chan ḥa cho muôn người, cho vạn vật. Có tâm xuân mới có thể dẫn dắt dân tộc này ra khỏi cảnh tiêu trầm, hướng dẫn nhân loại tránh khỏi nạn diệt vong.

      Cái Xuân tâm ấy là CAO-ĐÀI ĐẠI-ĐẠO, mà dân tộc này đă được THƯỢNG-ĐẾ bố ban. Cái của quí vô giá đó chỉ chờ nơi ḷng Xuân của người đời làm cho nó sáng lên, gióng cho nó vang lên, bày cho nó tỏ rạng lên.

      V́ nuôi dưỡng cái Xuân tâm ấy, lúc sinh thời, Tệ Hữu thường nghiềm ngẫn câu nhựt tụng sau đây: “Cao Đài vị xuất thế, ngũ châu tuy đại ngă vô gia”, xin tạm dịch là:

Cao Đài nếu chẳng ra đời,

Năm châu tuy rộng, ta người vô gia.

      Nhân dịp Xuân về, Tệ Hữu rất hân hoan viếng thăm chư cố hữu và đoàn hướng đạo, chẳng biết chi đền đáp mối t́nh tái ngộ đó, Tệ Hữu xin đem câu nhựt tụng đó làm món quà Xuân cho chư hiền hữu. Một dịp khác rộng th́ giờ, sẽ đàm đạo thêm về giáo lư cũng như sứ mạng của Trung Hưng. Xin nhường bút...

      (Tiếp điển:)

THI:

Những việc từ xưa đă sắp bày,

Nhưng chưa tiện nói để ai hay;

Trớ trêu con Tạo chia đôi ngả,

Đạo nghiệp linh đinh đến nỗi này.

      HỘ-PHÁP Phạm Công Tắc, Bần Đạo chào mừng chư hướng đạo, chư hiền đệ hiền muội. Xin mời an tọa.

      Một giờ hội ngộ, t́nh nghĩa trọn năm. Bần Đạo vui mừng thấy chư hướng đạo và các em đă làm được những ǵ cho sáng danh Thầy danh Đạo.

      Nhớ lại buổi sinh thời, từ khi được Thượng Đế Chí Tôn ân ban cho sứ mạng, Bần Đạo trong mấy mươi năm chỉ mới tạo được một Thánh Thể Chí Tôn là Ṭa Thánh. C̣n mọi sự khác đă sắp bày nhưng chưa kịp thực hiện.

      Phần truyền giáo, Bần Đạo cùng Cao Thượng Phẩm đă lănh lịnh CHÍ-TÔN, nhưng bao nhiêu sứ mạng đă sắp bày, bao nhiêu kế hoạch đă đặt sẵn, chỉ chờ thời gian tuần tự tiến hành. Nhưng than ôi! Ḷng người th́ vậy, mà thời cơ chưa được vậy! Phần hành chánh tổ chức guồng máy lănh đạo nhơn sanh chỉ được ngần ấy, c̣n phần giáo lư th́ chẳng có chi. Cơ Đạo lúc bây giờ luôn luôn ứng phó xoay trở với bao nhiêu áp lực bên ngoài đưa đến. Dầu tài cán đến bực nào cũng không làm sao tiến hành cho kịp lúc. Có những điều chưa tiện nói cho Hội Thánh được biết, việc ấy măi đến ngày nay cũng chưa được cùng ai tỏ bày tâm sự, mà đó là điều tai hại vô cùng. Đó là mầm trở ngại cho bước tiến của Đạo ngày nay.

      Có một độ nào, Bần Đạo đă nói với hiền hữu Huệ Lương rằng: chưa có ngày giờ để tu học huyền pháp, nhưng đă là sứ mạng do Chí Tôn sắp định, th́ sớm muộn ǵ ắt cũng an bài, và mọi việc sau này sẽ c̣n nhiều người kế tiếp.

      Chính v́ nguyện vọng đó nên ngày Đại Hội Khánh Thành Toà Thánh Tây Ninh, Bần Đạo đă công bố trước đại hội nhơn sanh rằng Bần Đạo là người trụ tŕ, người giữ chùa, người giữ quyền pháp đạo luật cho tất cả nhơn sanh, c̣n việc phát huy chính nghĩa, phổ truyền chánh giáo là do đoàn hướng đạo ở hậu lai kế tiếp.

      Ngày nay, Bần đạo có một điều hết sức buồn thương là danh Đạo đă sáng, thế đạo đă mở, nhưng tâm đạo c̣n quá lu mờ. Do đó, đă nảy sanh v́ thế lực, v́ quyền hành, v.v... đă làm những chướng ngại ngăn chận bước tiến của cơ Đạo.

      Ngày xưa, nơi binh thơ, Tôn Tử đă mở đầu một câu: “Công tâm vi thượng, công thành thứ chi”.

      Đó là nhà nho cách mạng, c̣n hàng hướng đạo nở lại để thua sao?

      Mọi việc đều ở ḷng người, mà ḷng người là nhơn tâm. Nhơn tâm là Ṭa Thánh, là Thánh Thất, là nhơn sanh, là Đạo nghiệp.

      Muốn được nhơn tâm, phải tu luyện cho ḿnh cái đắc nhân tâm, mới là thành công vậy. Mà nhơn tâm cũng đồng nghĩa với Tâm Xuân vừa rồi Liễu-Tâm Chơn-Nhơn đă đề cập đến.

      Mùa xuân này, Bần Đạo gởi lời về thăm các hàng Giáo Phẩm lưỡng đài nơi Toà Thánh Tây Ninh. Cầu xin Từ Phụ chan rưới ân lành cho mỗi gia đ́nh, mỗi ḷng người đều nảy nở hai chữ Tâm Xuân.

      Hẹn c̣n dịp khác sẽ luận bàn nhiều hơn. Xin nhường bút...

      (Tiếp điển:)

THI:

Nữ cũng như nam gánh đạo Trời,

Công nào quả nấy hưởng ai ơi!

Nữ Chung Ḥa phái chen chân bước,

Thánh Mẫu Chị khen chẳng tiếc lời.

      LIÊN-HOA THÁNH-MẪU Lê Ngọc Trinh chào mừng chư Thiên Mạng, mừng chư huynh tỷ đệ muội đàn tiền. Chị mừng các em Nữ Chung Ḥa.

      Đạo nghiệp Nữ Chung Ḥa Chị lănh sứ mạng ngày kia dang dở. Cái danh từ ấy cơ hồ như bị quên lăng lấp vùi dưới lớp bụi của thời gian. Ngày nay, Chị thấy các em đă nhớ đến nó, đem nó lên, lau chùi sạch sẽ và tưng tiu đem nó khoe với mọi người.

      Các em ơi! Thật là một dịp may mắn, các em chấp sự đă được Thường Vụ Cơ Quan nâng đỡ, v́ Cơ Quan là những động năng thúc đẩy nâng đỡ tá trợ cho các em ngày kia sẽ thành h́nh vững chắc, khỏi e ngại bị một quyền lực nào thống trị.

      Các em hăy vui lên, theo đà mà tiến, v́ c̣n nhân sanh đau khổ, c̣n ḷng đạo chia ly, là sứ mạng Nữ Chung Ḥa vẫn c̣n gánh nặng, hàn gắn bổ khuyết những điều ấy.

      Đạo là của vạn loại, không riêng của một ai, mà công quả từng cá nhân bao nhiêu sẽ được hưởng phần bấy nhiêu.

      Mùa Xuân về, Chị mừng và cầu chúc các em được vui vẻ, thương yêu, d́u dẫn nhau, lấy t́nh thương lấp những hố chia rẽ, là những chướng ngại đă cản trở bước đường các em từ mười mấy năm qua. Hẹn c̣n ngày tái ngộ, xin nhường bút...

      (Tiếp điển:)

THI:

Gởi bạn trần gian một tấm ḷng,

Giữa cơn gió rét của tàn Đông;

Nung bầu nhiệt huyết khi Xuân đến,

Đạo nghiệp chờ Xuân sưởi ấm ḷng.

      Cao Triều Phát, Tiên Huynh mừng chư Thiên mạng, mừng các em, cả Thanh Thiếu Niên nam nữ.

      Tiên Huynh đến với các em trong lúc cuối đông, để cùng các em kiểm điểm lại những quá tŕnh hành Đạo đă qua, ngơ hầu sắp xếp lại, ghi lại, bổ túc lại những ưu và khuyết. Tiên Huynh mời các em an tọa.

      Hỡi các em! Năm cùng tháng tận, Tiên Huynh cùng các em ôn lại những bước đường dĩ văng, ngơ hầu hoạch định cho bước tiến ở tương lai,

      Thấm thoát mấy mươi mùa Xuân đă trôi qua, mấy vạn thiều quang vắng bóng, nh́n lại cơ Đạo ngày nay, các em nh́n thấy những ǵ? Kho tàng Đại Đạo của một thời dĩ văng c̣n để lại những chi?

      Hỡi các em! Đành rằng dĩ văng hăy xếp lại, hiện tại phải bày ra, và tương lại là vấn đề quyết định. Đành rằng không một dĩ văng nào mà không đau buồn, không một kỷ niệm nào mà không nuối tiếc, nhưng việc tiến hóa phải luôn luôn là điều luận cổ suy kim. Hăy t́m trong đó để rút ưu bỏ khuyết.

      Nh́n thời gian dài vô tận, cuộc tuần hoàn măi măi chuyển luân. Hết Hạ sang Thu, Đông tàn, Xuân đến. Tất cả đều là những chu kỳ lập lại. Chính v́ thế mà vô thủy vô chung trường lưu bất tận.

      Đạo cũng thế. Từ khi Đạo khai, th́ trước đó Đạo cũng vẫn có và Đạo vẫn c̣n. Người hành Đạo phải ư thức rằng Đạo luôn luôn vô cùng bất diệt.

      Hơn bốn mươi Xuân qua, hồi tưởng lại khi Đại Đạo mới sơ khai, trước đó có những ǵ? Và sau đó đă làm được việc chi?

      Đấng Thượng Đế Chí Tôn và các Đấng Thiêng Liêng mở Đạo b́nh phục ḷng người hướng vào nẻo thiện, ḥa ḿnh trong ánh sáng thiên nhiên. Từ ḷng người đă ḥa, đă cùng hướng vào một mục đích, mà thể hiện vào cụ thể h́nh thức xây dựng các ngôi Thánh Đường uy nghi trang trọng, rực rỡ huy hoàng. Sau các phần xây dựng qui mô đó, là những chương tŕnh hoằng Đạo và phổ độ.

      Các em hăy nh́n ra những làn sóng trên mặt đại dương, hết lượn này tiếp nối theo lượn khác. Cuộc đời cũng thế, hết Hạ sang Xuân, hết Xuân sang Hạ. Người hành Đạo phải ư thức rằng Đạo không lập lại để tiến hóa hơn th́ Đạo sẽ tiêu tàn.

      Nếu những ai c̣n say ngủ mà ước vọng ôm choàng cơ Đạo vào cuộc đời hữu hạn của ḿnh, chẳng khác chi trồng cây bá cây ṭng trên bàn tay, th́ hậu quả sẽ gặp bao nhiêu điều trở ngại trên con đường Đạo lư và sẽ chết dần trong cái mộng ảo của phạm vi chật hẹp.

      Tất cả những sự tầm thường ở trong đời đều có khai, có bế, có sanh, có diệt. Không cuộc tiệc nào mà không tàn, không màn hát nào mà không văn. Nhưng trái lại, Đạo lư đă vượt qua cái tầm thường ấy rồi.

      Tiết Xuân đă về với mùa Đông, c̣n khí lạnh giá buốt. Tiên Huynh đến nói với các em như vậy để các em suy gẫm mọi thời gian cụ thể đầu có chặng có khúc. Nhưng thật ra, thời gian thực sự vẫn chan ḥa, không chia cắt được. Đừng bảo rằng cuối tháng chạp là cuối Đông, đầu tháng giêng mới là mùa Xuân bắt đầu. Người hành đạo đừng định lệ năm tháng với trách nhiệm người tu hành. Các em hăy bắt đầu tiến tới và nhắm ở thụt lùi. Hăy bắt đầu sáng tạo và ư thức lập lại.

      Nhân tâm là mảnh đất vạn năng, mà bất cứ vấn đề nào trên cuộc đời này đều là cây cỏ. Tôn giáo cũng là một cổ thụ như bao nhiêu cổ thụ khác. Nếu dưới không rễ ăn sâu, không phù sa màu mỡ, trên không đơm hoa kết quả, th́ trăm năm nữa, ngàn năm nữa, cũng không thành khu rừng trăm hoa muôn sắc được.

      Giai đoạn đầu, và cũng là giai đoạn luôn luôn phải kiểm chứng nhân ḥa. Đừng bảo phải nhân ḥa lúc này mà không nhân ḥa lúc khác. Có ḍng nước nào khoảng cách mà chảy được. Có cội cây nào lúc hút phân lúc không bao giờ.

      Tiên Huynh muốn trao cho các em vấn đề cuối năm và cũng là đầu năm là “NHÂN H̉A”.

      Một giọt nước không làm thủng một viên đá, nhưng nếu giọt này chồng lên giọt khác, cho tới một khi nào đó, sẽ xô tường ngăn cách, đổ núi chướng ngại. Không ǵ làm không được.

      Một luồng gió thổi qua, xoa dịu nhẹ nhàng, nhưng nếu luồng gió này hợp với luồng gió khác, âu là những trận dông mạnh quét sạch bợn từ lâu.

      Tiên Huynh muốn các em cũng vậy. Hăy là nước và hăy là gió. Lúc dịu hiền phải dịu hiền hơn tất cả, lúc uy nghiêm phải uy nghiêm hơn tất cả. Đừng vẽ bức tranh cố ư đặt tinh thần có quyền hạn bảo thủ vào đó, v́ chỉ nó vẫn là một bức tranh. Các em hăy đem bức tranh vạn sắc của thiên nhiên miên viễn đổi thay tiến hóa làm bức tranh của ḿnh.

      Giờ đây các em hăy nghĩ kỹ, tạo thế nhân ḥa, b́nh phục nhơn tâm, lập thành một thế giới đạo đức, không hẳn là một điều khó.

      Tiên Huynh muốn các em hăy nghĩ đến người chăn lừa. Khi đặt bó cỏ trước mặt con lừa, nó sẽ theo bước chân của người chăn từng bước một. Nếu vô ư đặt bó cỏ dưới chân con lừa, nó sẽ nằm đó mà ăn cho kỳ hết. Nếu các em không nh́n về một hướng nào, không chỉ về một hướng nào, th́ không ai nh́n và theo hướng của các em.

      Sở dĩ Đấng Thượng Đế đem Đạo lư của con người đặt trước con người, là muốn gây  ư thức hệ cho sự sinh tồn nhân loại trong t́nh Tạo Hóa vô biên, mà mỗi con người  đều có và liên hệ với nhau. Thế nên người sứ mạng phải có một hải đăng để tàu bè đổ hướng.

      Tạo thế nhân ḥa, b́nh phục nhân tâm, mà không đạo đức chánh nghĩa, chẳng khác nào vượt sa mạc, lội suối băng ngàn để t́m kho vàng trong ảo ảnh.

      Đừng mua chuộc thiên hạ bằng hữu hạn, v́ những cái hữu hạn sẽ trở về cho hữu hạn. Khi cái hữu hạn đă hết, thiên hạ sẽ bỏ các em.

      Đông tàn, Xuân đến, mấy mùa Đông, mấy mùa Xuân. Đạo đức không tạo được thế nhân ḥa, không b́nh phục được nhơn tâm, loài người không nh́n nhận, không thực hiện đạo đức, chánh đạo, tôn giáo chỉ là tôn giáo, hỗn độn vẫn là hỗn độn, nhân loại sẽ theo Đông mà tàn, cơ tận diệt sẽ theo Xuân mà đến. Đó là lẽ dĩ nhiên trong nhận xét của mọi người.

      Tiên Huynh xưa cũng như các em, học đạo, hành đạo, hướng đạo và lănh đạo. Ai cũng có bổn phận sứ mạng và phạm vi cả. Đấng Thượng Đế đem ban cho nhơn loại những giọt nước hồi sinh trong cơn cấp tử, th́ các em cùng tất cả mọi người đều được hứng lấy giọt nước và có trách nhiệm đem chia sớt cho mọi người.

      Giờ đây Tiên Huynh và các em chỉ cách nhau về h́nh thể huyết nhục, nhưng chí hướng và sứ mạng đều cũng như nhau.

      Xuân về, Tiên Huynh gởi gấm ḍng tâm đạo cho người tâm đạo Thiên ân sứ mạng cùng các em Thanh Thiếu Niên:

    Gián Vận Liên Hoàn Khúc:

Đông hoàn giục vó đến trần gian,

Gieo rắc hương xuân vạn nẻo đàng;

Cho thấm ḷng người quên khổ lụy,

Cho nồng khí lạnh đón Xuân sang.

              Mây hồng đậm nét Thiên quang,

Cỏ cây hoa quả giang san tươi màu.

Thiều quang thấm thoát có bao lâu,

Người bước chơn đi kẻ đến sau;

Luân chuyển cơi đời trong lư đạo,

Mà ḍng lịch sử khéo cơ cầu.

              Ai quen với khách ngũ châu,

Cho ta nhắn gởi đôi câu tâm t́nh.

Lữ khách bôn ba lối gập gh́nh,

Về đây sum hiệp mái gia đ́nh;

Một Trời một đất một non nước,

Nói đặng cùng ai nghĩa đệ huynh.

              Trên đời ai kẻ trường sinh,

Ai gieo cái giống bất b́nh nhơn gian.

Nếu chẳng Đông về Xuân chẳng sanh,

Dễ ai xoay đặng máy tuần hoàn;

Trăm năm rồi cũng muôn như một,

Mua chác làm chi chuyện khốn nàn.

              Sanh vào trong cái hiệp tan,

Ra đem đạo lư về mang chi rằng.

Thánh Đức hùng anh có có chăng?

Đứng lên xây dựng cơi dinh hoàn;

Cho Xuân ḥa lẫn Thu Đông Hạ,

Mưa móc thanh b́nh sớm rưới chan

              Ai về quê cũ Hậu Giang,

Cho ta nhắn gởi vài hàng tâm thơ.

Đă mấy mươi năm luống đợi chờ,

Đèn Trời soi sáng cảnh bùn nhơ;

Tiếng c̣i báo hiệu ngày quang đăng,

Nhắn nhủ nhau ǵn mối Đạo cơ.

              Đêm đông gió lạnh sao mờ,

Ai về Thánh địa ta nhờ chút tin.

Trời Nam mở cửa  đón b́nh minh,

Nhơn loại đua chen thoát mộng huỳnh;

Cất bước lên đường về lối cũ,

Thoát ṿng ô trược kiếp phù sinh.

              Đạo tâm sứ mạng là ḿnh,

Gội ân Thượng Đế nặng t́nh nhơn sanh.

Đă trải qua rồi mấy khúc quanh,

Can trường rửa sạch vết hôi tanh;

Vùi thân sá quản ngoài biên địa,

Đạo nghiệp ngày mai chưa phỉ t́nh.

              Con đường cứu cánh nhơn sanh,

Thiên phong sứ mạng Trời dành cho ai?

Trên bốn mươi năm chịu dạn dày

Một mùa Xuân mới trở về đây;

Thế gian đặt hết niềm hy vọng,

Trở gót cùng chung Thánh địa Thầy.

              Nam Bang Thánh địa Cao Đài,

Là nơi vạn giáo thi tài lập công.

Trăm hoa đua nở giữa trần hồng,

Bát ngát mùi hương tỏa núi sông;

Thưởng một mùa Xuân vui đạo đức,

Dặn ḷng nhớ nẻo đến Tiên Ông.

              Ngâm câu chánh đạo trường tồn,

Hỡi người hướng đạo gợi hồn vạn bang.

 

      Hỡi chư hiền hữu! Hỡi các em! Mùa xuân đến, Tiên Huynh thay mặt cho các bậc Tiền Bối Đại Đạo quá văng, đến tâm t́nh đạo sự cùng chư hiền hữu và các em. Tiên Huynh rất vui mừng nhận thấy sự hiện diện đông đủ của chư hiền hữu và các em đă nói lên được tấm ḷng thương Thầy mến đạo, dốc đem lại niềm ḥa khí tương thân tương trợ liên ái lẫn nhau. Được như vậy th́ lo ǵ sang năm Mậu Thân cơ đạo không tiến theo ư nguyện.

      Các em luôn luôn nhớ rằng: Đời người hữu hạn, đạo lư trường tồn. Hăy tạo lập cho đời ḿnh một đạo nghiệp để lại cho ngày mai, mới khỏi uổng một kiếp vi nhơn, khỏi hoài công dung dưỡng cho cái nhục thể trong khoảng đời mấy mươi năm cơ cực.

      Lời đă dài, t́nh Đạo chưa dứt, Tiên Huynh hẹn c̣n ngày tái ngộ. Cầu xin Đấng Từ Phụ ban ơn lành cho chư hiền hữu và các em được một mùa xuân đầy ư nghĩa, t́nh thương và đạo lư.

THI:

Xuân về gởi lại tấm t́nh thương,

Cho cả đàn em bước dậm trường;

Buổi thế gia công hành đạo nghĩa,

Rồi sau hội ngộ cảnh Thiên Đường.

      Tiên Huynh chào tạm biệt đoàn hướng đạo, chư hiền hữu và các em, Tiên Huynh lui gót, thăng...

 

 

 

Văn Pḥng

PHỔ THÔNG GIÁO LƯ CAO ĐÀI GIÁO VIỆT NAM

Thừa Trích Lục

HUỆ LƯƠNG             HUỲNH CHƠN

(Trần Văn Quế)          (Tạ Đăng Khoa)

(Các tín đồ thiện tâm ấn tống)

đă kiểm duyệt:

Thiên Lư Đàn, Tư thời Mùng 1 tháng 7 Mậu Thân

(24-7-1968)

 

ĐỨC ĐÔNG PHƯƠNG CHƯỞNG QUẢN