|
NAM-THÀNH
THÁNH-THẤT
Tuất
thời 14 tháng 10 Canh-Tuất (12-11-1970)
_________
QUAN-ÂM BỒ-TÁT, Bần Ðạo
chào mừng chư Thiên Mạng, chư hiền đệ hiền muội đẳng đẳng
đàn trung.
Thi:
Nam-hải
nhìn xem cuộc thế trần,
Còn
đang lặn hụp giữa mê tân,
Từ
bi đem đến cho muôn loại,
Mà
chẳng ai hay đạo Thánh Thần.
Bần Ðạo giờ nay nhân danh Tam
Trấn đến cùng chư hiền đệ hiền muội để nhắc nhở ít
lời đạo sự. Ban ân chư hiền đệ hiền muội tọa đàn tịnh
tâm lắng nghe Bần Ðạo phân bày.
Thi:
Thuyền
từ đưa khách tục sang sông,
Lèo
lái hỡi ai gắng hiệp đồng,
Nước
ngược sóng dồi tâm giữ vững,
Hướng
về bái mạng với Tiên Ông.
Thời đại Hạ Ngươn đã và đang
diễn biến những tấn tuồng ly loạn khắp nơi trên mọi chiều
hướng nhân sinh đau khổ. Giọt nước từ bi của Ðạo-cả
nhiệm mầu cũng đã rưới chan nơi trần gian để cứu vớt
toàn linh trong giấc mộng hải hùng. Lòng từ bi của Ðấng
CHÍ-TÔN, của những hàng Tiên Phật không bao quản cõi trần
ô trược, đến để mà dìu dắt trở lại nguyên thỉ của con
người. Chư hiền đệ hiền muội là hiện thân của Ðấng
Chí-Tôn, của Ðại-Ðạo, thì nên thể hiện phong thái của Thầy,
của Ðạo, của hàng Tiên Phật Thánh Thần, mà lấy lượng từ
bi tu thân hành Ðạo.
Chư hiền đệ hiền muội! Ai cũng
thường cầu nguyện thiêng-liêng Trời Phật phò hộ cho mình,
cho gia đình được an bình hạnh phúc, nhưng có bao giờ cầu
nguyện cho mình đủ dạ từ bi để xẻ chia, để thông cảm, xử
sự với tha nhân như Ðức Chí-Tôn đối với chư hiền đệ
muội không?
Bần-Ðạo nhận thấy ít có như vậy
lắm! Vì không lưu ý điểm quan trọng đó, mới phát sinh những
bất đồng lẫn nhau mà không có sự dung tình nhẫn nhục. Nhẫn-nhục
không phải là một điều hèn yếu, thua sút đâu chư hiền đệ
muội. Chính những lúc chế ngự giặc lòng, những lúc đè
nén sự giận dữ phiền muộn là những lúc sức mạnh vạn
năng của tâm hồn được khơi dậy lẫy lừng. Có nhiều
lần chiến thắng nội tâm lừng lẫy mà không hay biết, như vậy
mới tạo cho mình một hào quang đạo hạnh sáng lạng vô cùng.
Bởi người tu theo Ðạo khác với người đời tự do phóng
túng để thị dục cuốn lôi, chớ người đời kẻ Ðạo ai cũng
như ai, ngoài thân phàm xác thịt có chi là khác. Khác với
người, cao cả hơn người là ở chỗ làm cho lòng mình
được yên ổn, được mẫn tuệ, được rộng rãi như đại
dương, như không gian vũ trụ vô cùng, mà người thế thường
không ai làm nổi.
Nếu nói khác với đời, chư hiền
đệ hiền muội vội đi ép mình ăn chay đọc kinh niệm Phật, bố
thí cúng dường, sốt sắng hay lập dị ở hình thức lạ kỳ
cho người đời tưởng mình là Thần Thánh, mà trong lòng không
chịu chế giảm ngự trị thị dục, gặp cơ hội là bộc phát như
ngọn lửa thiêu đốt một vật gì, ấy chẳng khác nào lừa
gạt thế gian và chính mình đến cả Phật Trời nữa, hay có
khác chi những trò sân khấu lúc ở hồi tan, làm cho người
dễ cảm, lạc lòng hoặc buồn vui hoặc cười hoặc khóc trong
chốc lát vậy.
Thi:
Ðạo
như nước biển rộng bao la,
Chảy
khắp lạch sông khắp hải hà,
Chỗ
sạch nơi dơ đều có nước,
Mà
không mất chất của riêng ta.
Thi
Bài:
Ta đây không phải là ta,
Cái
ta giả tạm trần la buộc ràng.
Dễ chi gặp Ðạo vàng đến độ,
Khó chi lìa tật đố nơi thân,
Trời kia cũng bởi thế nhân,
Mà
đem quyền pháp độ lần giác mê.
Người tu học muốn về tiêu chuẩn,
Phương tiện dùng cung phụng Ðạo
Cao,
Tìm phương hòa hiệp với nhau,
Từ
trong tâm thức sắc màu kể chi.
Có một lẽ từ bi nhẫn nại,
Thánh Thần Tiên đều phải chịu
chung,
Nếu không kiên chí vẫy vùng,
Dây
oan trói buộc lâm chung muộn màng.
Ðạo có lúc ẩn tàng vi tế,
Ðạo có hồi hiện thể bao la,
Ðóng khung chỉ một lòng tà,
Thiên
tùng chẳng trọn rồi ra luân hồi.
Muốn có được Thiên thời Nghiêu
Thuấn,
Thì nhơn hòa phải thuận trước
đi,
Sầu-bi đổi lấy từ-bi,
Khiêm
nhường thay thế khinh khi mạng đời.
Ðã tự nhủ con Trời tá thế,
Dụng phép mầu phổ tế quần linh,
Thì toan tu sửa thân mình,
Cho
nên Thánh thiện nhục vinh chẳng màng.
Rạng danh một cõi Ðạo vàng!
|