(Một
người ngâm:)
Đốt
nén hương lòng nguyện Chí-Tôn,
Khẩn
cầu Phật-Tổ độ hương hồn,
Từ
bi Địa-Tạng xin ân xá,
Độ
rỗi trận vong chiến sĩ hồn.
(Đọc
chung:)
Cầu Thượng-Phụ từ-bi độ
rỗi,
Xin Diêm-Phù thứ tội vong linh,
Trên đường sanh tử đao binh,
Thảm
thương nơi chốn Diêm-Đình lầm than.
Cầu Phật-Tổ chỉ đường
dẫn lối,
Đem vong linh đường tối sáng ra,
Cũng vì Tổ-Quốc sơn-hà,
Máu
xương thịt đổ mạng đà
trận vong.
Ơn trên độ nghĩa đồng nòi
giống,
Phơi xương khô trên đống tro tàn,
Thương thay chiến sĩ thác oan,
Bơ
vơ chưa rõ lối đàng lần lên.
Ngày than khóc, đêm rên rỉ rả,
Trước cũng vì một ngã quốc dân,
Sớm chiều dưới ấp thôn lân,
Lạnh
lùng sương tuyết bụi trần than ôi.
Chúng con nguyện lo bồi kiếp sống,
Cầu Ơn-Trên mở rộng lòng thương,
Dắt hồn chiến sĩ lên đường,
Lần
theo nẻo Phật Tây-Phương trước
đàng.
Cho khỏi lúc gian nan đắm đuối,
Nơi ngục hình lầm lủi khóc than,
Hoặc cho trở lại thế gian,
Hưởng
ngày Tổ-Quốc trên đàng tự do.
Lễ đạm bạc xin cho tựu hợp,
Các vong linh từng lớp chứng tri,
Quay về nẻo chánh từ bi,
Giữ
hồn sáng suốt kịp kỳ Long-Hoa.
Trước lễ mọn thô trà đạm
bạc,
Nghĩa sinh tồn sống thác như nhau,
Hỡi này chiến sĩ đồng bào,
Vui
tươi giữa lúc tương rau mặn
nồng.
Vì quốc thể trận vong chiến sĩ,
Cảnh lầm than binh bị tử thương,
Cầu cho hồn được an khương,
Anh
linh hiển hích trên đường cứu dân.
Rằng đã cách xác thân hình thể,
Tấm hồn linh đơn quế rún nhau,
Nguyện trên Bắc-Đẩu Nam-Tào,
Sổ
vàng ghi chặt anh hào trận vong.
Cầu trên lượng khoan hồng chế
giảm,
Thả linh hồn dưới khám Diêm-Phù,
Dắt cho trở lại đường tu,
Kẻo
lầm hố hẩm lao tù Diêm-Vương.
Khóc thương hại đêm sương ngày
nắng,
Tử vong linh cay đắng non sông,
Quốc hồn mang nặng bên lòng,
Khẩn
cầu chiến-sĩ trận vong lai đàn.