ĐÀN KHAI XUÂN ẤT TỴ của NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ

Thánh thất Nam Thành - Tuất thời, Tết Nguyên Đán 01-01 Ất Tỵ (02-02-1965)

Bộ phận Hiệp Thiên Đài

Pháp Đàn: Huỳnh Chơn; Đồng tử: Hoàng Mai; Độc Giả: Huệ Chơn Điển Ký: Ngọc Kiều, Bạch Tuyết, Hồng Ân, Bạch Ngọc; Hộ Đàn: Diệu Minh, Diệu Lý, Diệu Hạnh, Diệu Chơn Quang; Chứng Đàn: Huệ Lương, Địa Châu, B.N.Nhung; Chưởng Nghiêm Pháp Quân: Thiện Bảo

THI

Xuân về giục giã đến Nam Thành,

Xin báo đàn xuân với đệ huynh,

Thiện nguyện thành tâm hầu tiếp giá,

Chúc toàn thể được rưới ân lành.

Thiện Chí Chơn Nhơn. Tệ Huynh chào chư Thiên mạng lưỡng đài. Chào chư hiền đệ muội lưỡng ban. Nhân dịp xuân về, Tệ Huynh theo cùng Bạch Hạc Đồng Tử báo đàn, để thăm viếng cảnh xưa bạn cũ và để lời khuyên nhủ gia nội nhục nhi hãy cố gắng lập công bồi đức cho qua hồi thế cuộc điêu tàn. Hãy gạt bỏ những thắc mắc nhỏ mà phụng sự việc lớn là thánh thất Nam Thành.

Long giá sắp kề, Tệ Huynh xin chúc:

Xuân về cùng với đệ huynh,

Gởi câu đạo đức, gởi tình nước non,

Bốn mươi xuân chẵn xoay tròn,

Hiệp hòa tu niệm cho còn vẻ xuân.

Xin kiếu.

TIẾP ĐIỂN

Long giá sắp kề, Tiểu Thánh Bạch Hạc Đồng Tử vội vã vào đây sắp đặt. Ban Cai Quản sở tại đánh ba hồi chuông trống để tiếp giá.

Trong lúc chờ đợi, Tiểu Thánh để lời cầu chúc:

Xuân về hãy đón trời xuân,

Bỏ qua những lúc phong trần đã qua,

Chúc cho huynh đệ hiệp hòa,

Phổ truyền đạo đức nước nhà an khương.

Xin kiếu.

TIẾP ĐIỂN

Thầy các con. Thầy mừng các con nam nữ.

THI

Ngọc đá không phân bởi trí phàm,

Hoàng Thiên (1) đâu phụ kẻ từ tâm.

Thượng, trung, hạ vẫn là con cái,

Đế, tướng, dân, nào biệt Bắc Nam.

Giáo dục quần sanh trong vạn kiếp,

Đạo truyền chánh pháp buổi Kỳ Tam.

Nam thiên rộng mở chờ nguyên khách, (2)

Phương thế quy nguyên (3) vững chí làm.

Thầy miễn lễ. Các con an tọa đẳng đẳng. (4)

Các con ôi! Nhân tiết xuân về, Thầy đến với các con giữa thời đao binh chiến loạn. Thầy chạnh thương các con đã có công tâm đạo đức với Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ. Tuy về phần thể chất, các con gọi là không may, nhưng về tinh thần, âu cũng là (5) một dịp để các con tiến hóa, hầu chứng minh lời tiên tri của Thầy từ xưa là đúng.

Các con ôi! Thầy là Chúa Tể càn khôn, sanh ra muôn loài vạn vật. Bao nhiêu cuộc tuần huờn, dinh hư tiêu trưởng (6), đó là sự nhiệm mầu của Thầy đã định sẵn. Vì vậy mà đến buổi hạ nguơn, Thầy đến xứ Việt Nam này để khai Đạo, kêu gọi các bực nguyên nhân hãy sớm lập công bồi đức, hướng dẫn toàn thể sanh linh sớm tỉnh tu để về cõi trường tồn chánh giác, hoặc hưởng đời thượng nguơn thánh đức. Nguyên vị (7) đã sẵn dành cho các bực nguyên căn (8) tu hành chánh đạo và cũng dành để cho những kẻ tùng lương cải ác (9), sớm trở lại nguồn. Còn chốn địa ngục a tỳ là chỗ để trừng phạt những đứa bạo tàn hung ác, và cũng để răn trị những hạng người tu hành ngụy trá.

Hôm nay Thầy đến với các con để vỗ về an ủi cùng chan rưới điển lành cho các con, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn, lớn bé, nguyên nhân cùng hóa nhân, để các con hấp thụ linh điển đó mà bình tâm sáng suốt, chọn một con đường đi, khỏi lo chông gai hiểm trở. Đó là con đường Đạo, tự giác, giác tha, bác ái, khoan dung.

Vậy thì nơi đây, các con hãy trút tất cả những tâm tư, những buồn tủi, những giận hờn, những đau khổ, để Thầy an ủi, vỗ về, xoa dịu nỗi tâm tư. Lòng Tạo Hóa từ bi bao trùm vạn vật, mở lượng khoan dung, dang tay từ ái đón rước tất cả sanh linh. Đứa phải, đứa trái cũng là con cái của Thầy. Phải chi các con nhận thức con đường tiến hóa cao tột mà tiến theo cho thuận lẽ Trời, hạp lòng người, thì đâu đến nỗi phải sanh trong cảnh tương tàn tương sát, chẳng biết thương nhau. Khóc đi các con! Hãy khóc đi để Thầy ban lời khuyến dỗ.

Các con ôi!

THI BÀI

1. Tình Tạo Hóa ban đều vũ trụ,

Đức háo sanh bao phủ càn khôn,

Chuyển luân nhựt nguyệt (10) vong tồn,

Cỏ cây nhơn vật vô cùng hóa sanh.

2. Mùa xuân ấy Trời dành vạn vật,

Mùa xuân là tánh chất nước non.

Chuỗi đời trăm hạt xoay tròn,

Xuân về xoa dịu hàn ôn (11) chuỗi đời.

3. Xuân Ất Tỵ giữa thời phong vũ, (12)

Xuân Lạc Hồng lẫn (13) thú đau thương.

Đổi thay thế cuộc phi thường, (14)

Con ôi suy gẫm cho tường máy linh. (15)

4. Khắp nhân loại cùng tình huynh đệ,

Một giống nòi là thể tay chơn.

Không thương thì chớ nên hờn,

Đứa khôn, đứa dại, quả nhơn đền bù.

5. Huống chi con, người tu Đại Đạo,

Dưới chơn Thầy truyền giáo quy nguyên.

Từ trong cửa Phật, Thánh, Tiên,

Mà không đạt lý diệu huyền hay sao?

6. Con nhìn thấy trời cao che chở,

Con nhìn xem đất nở hoa màu,

Cỏ cây nhơn vật một bầu,

Cũng đều hằng sống phép mầu Hóa Công.

7. Lẽ chúng sanh (16) vui lòng đẹp dạ,

Khi mưa thu, nắng hạ rưới chan,

Khi xuân nở, khi đông tàn,

Vận hành thời tiết nhơn gian cậy nhờ.

8. Sao còn lúc thờ ơ giận dũi,

Sao còn hồi buồn tủi trách than,

Rằng nóng bức, rằng cơ hàn,

Rằng không ban phước đỡ nàn (17) riêng tư!

9. Trong khi đó lòng Từ Phụ đã,

Vẫn với tình Tạo Hóa đương nhiên,

Trời che đất chở vô biên,

Công bình thưởng phạt nghiệp duyên nhân loài.

10. Kìa thế giới ngày nay biến loạn,

Bởi người đời xao lãng lòng nhân.

Kìa là tôn giáo tranh phân,

Bởi người thiếu lẽ tình thân đại đồng.

11. Con hỡi con! Đau lòng chăng tá? (18)

Con hỡi con! Xót dạ hay không?

Bao nhiêu xương trắng máu hồng,

Xuân về mang lại mấy dòng tang thương.

12. Nếu con giữ lập trường chánh đạo,

Nếu con gìn lời bảo Chí Tôn, (19)

Nâng đứa dại, học người khôn,

Nhủ khuyên kẻ quấy, bảo tồn người nguy,

13. Gìn hạnh đạo từ bi, bác ái,

Thuận lòng Trời, nhơn ngãi (20) thương yêu,

Giữa cơn nắng sớm mưa chiều,

Bao nhiêu gian khổ, bấy nhiêu hợp quần.

14. Chi phái cũng tinh thần Đại Đạo,

Chùa thất đều hoài bão (21) nhơn sanh.

Con đừng nê chấp (22) cạnh tranh,

Rằng tà rằng chánh rồi sanh giận hờn.

15. Buổi sơ khai định phần luật lệ,

Cùng chánh truyền, chánh thể phân minh.

Thì con học đó sửa mình,

Sao cho tài đức, vị danh (23) sánh bằng.

16. Cũng có con nặng oằn tâm đạo,

Cũng có con trọng bảo (24) danh Thầy,

Đứa thì củng cố đó đây,

Đứa thì kêu gọi ngày ngày quy nguyên.

17. Thầy không nỡ ngồi yên Bạch Ngọc,

Nhìn thấy con cười khóc hồng trần,

Nam Thành ngự bút tỏ phân,

Khuyên con giữ một tình thân đại đồng.

18. Thầy sắc ban Văn Phòng Giáo Lý, (25)

Cho con nào có chí hy sinh,

Vì chánh đạo, dám quên mình,

Đem tài phục vụ nhơn sanh buổi này.

19. Thầy không mượn lâu đài chùa thất,

Mượn lòng con chơn thật mà thôi,

Không chức sắc, không vị ngôi,

Mà còn khổ cực, còn hồi gian nan.

20. Trước liệu lượng, sau toan hứa hẹn,

Lãnh lịnh Thầy, đừng thẹn với Thầy,

Thủy triều vận tải đông tây,

Danh con được rạng, Đạo Thầy hoằng dương.

21. Xuân Ất Tỵ diễn tuồng nhơn quả,

Gió xuân hòa lửa hạ nấu nung,

Hồng ân chan rưới khắp cùng,

Cho con trong cảnh lao lung (26) khổ nàn.

THI

Khổ nàn chung chịu các con ơi!

Đâu phải yên thân với cảnh đời,

Chỉ có thương yêu là bảo vệ,

Tinh thần đạo đức vẹn mà thôi.

Các con ôi! Xuân Ất Tỵ, một mùa xuân phong vũ, Thầy sẽ chan rưới hồng ân cho tất cả muôn loài để được trấn an tinh thần trong cơn biến loạn, chẳng phải riêng gì các con. Các con hãy nhìn vào quá trình trong bốn mươi năm Đại Đạo (27), lịch sử ghi chẳng nên dòng, để các con nhớ lời Thầy dạy hôm nay hầu lập thân hành đạo.

THI

Hỡi các con ôi! Hỡi các con!

Bốn mươi xuân chẵn Đạo chưa tròn!

Cõi bờ chia xẻ sầu nhơn loại,

Cốt nhục tương tàn khổ nước non.

Cứu thế hiền nhân cam nếm mật,

Độ đời chí sĩ (28) ngậm bồ hòn.

Nhưng rồi cũng đến Long Hoa hội,

Lừa lọc cho ra lẽ mất còn.

. . . . . . . . . . . .

Thầy ban ơn lành các con. Thầy thăng.

-------------

Đã kiểm duyệt

T.U.N. Đức Đông Phương Chưởng Quản Vô vi C.Q.H.T.Đ.T.N.

Huỳnh Chơn

(HTĐ PTGL ban hành)

____________________________

(1) Hoàng Thiên: Trời, Thượng Đế.

(2) nguyên khách: Bậc nguyên nhân (chơn linh từ cõi trời) xuống thế làm khách trần gian. Thế gian không phải quê nhà; do đó nguyên nhân phải tu để trở về quê cũ (cõi trời), phục hồi ngôi vị cũ (cựu vị).

(3) phương thế quy nguyên: phương kế, cách thức thực hành để trở về nguồn cội thiêng liêng ban sơ (nguyên).

(4) đẳng đẳng: cả thảy, hết tất cả.

(5) âu cũng là: có lẽ cũng là.

(6) dinh hư tiêu trưởng: đầy (dinh, doanh), vơi (hư), mất đi (tiêu), lớn lên (trưởng).

(7) nguyên vị: ngôi vị to tát.

(8) nguyên căn: gốc lớn, gốc tích từ cõi trời. Bậc nguyên căn là nguyên nhân xuống trần hành đạo.

(9) tùng lương cải ác: bỏ đường ác noi theo đường thiện.

(10) nhựt nguyệt: (1) mặt trời, mặt trăng. (2) ngày tháng.

(11) hàn ôn: ấm lạnh, ám chỉ thế thái nhân tình.

(12) phong vũ: gió mưa, ám chỉ thời thế xáo trộn, loạn lạc.

(13) lẫn: xen lẫn, pha trộn.

(14) phi thường: khác thường, vượt hơn mức bình thường.

(15) cho tường máy linh: cho hiểu rõ sự vần xoay mầu nhiệm của Tạo hóa.

(16) lẽ chúng sanh: lẽ ra chúng sanh.

(17) đỡ nàn: ngăn cản tai nạn.

(18) tá?: tiếng đặt ở cuối một câu hỏi, tỏ ra ý thương cảm, đau xót.

(19) lời bảo Chí Tôn: lời dạy bảo quý báu của đức Chí Tôn.

(20) nhơn ngãi: nhân nghĩa.

(21) đều hoài bão: đều là hoài bão. hoài bão: điều tốt đẹp và to tát ấp ủ trong lòng với mong muốn thực hiện cho được.

(22) nê chấp: chấp nê, chấp nhặt; để bụng trách móc những lỗi lầm, sai sót nhỏ nhặt.

(23) vị danh: danh vị; tên tuổi (danh tiếng) và địa vị.

(24) trọng bảo: bảo trọng; trân trọng giữ gìn.

(25) Văn Phòng Giáo Lý: tức là Văn Phòng Phổ Thông Giáo Lý, rồi sau Ơn Trên đổi tên là Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý.

(26) lao lung: sự bó buộc về vật chất và tinh thần đến mức khổ sở.

(27) bốn mươi năm Đại Đạo: từ 1926 (khai Đạo) đến năm 1965.

(28) chí sĩ: người có học (trí thức), có tâm huyết, chí khí đấu tranh vì chính nghĩa, vì hạnh phúc nhân sinh.

(H.Kh. chú thích)