CHIỀU VĨNH NGUYÊN
(Ảnh: NGUYỄN VĂN TÀI & HÀ VĂN PHỦ)
Một bữa tôi về đến Vĩnh Nguyên
Nắng chiều thôi đốt mái tây hiên
Trong tre con sáo đang già chuyện
Tôi ngắm chùa say giữa giấc thiền
Cảnh vật quanh chùa cũng lặng yên
Ngàn cây hội lá tập trung thiền
Chân mây nhuộm ánh hoàng hôn đỏ
Ai luyện ḷ cừ, ngún lửa thiêng?
Một tiếng chuông ngân t́m khoảng trống
Bao la, khoảng trống đă tham thiền
Một giây, một phút, tâm an định
Tôi tưởng như vừa lạc cơi tiên
HÀN NGỌC (05-4-1983)
Hàn Ngọc là bút danh của Đạo trưởng Chơn Quang (tu tại Cơ quan Phổ thông Giáo lư Đại đạo). Ông có tài vẽ Thiên nhăn rất đẹp. Ngoài ra, ông c̣n làm thơ, những bài thơ giàu nhạc điệu và đậm đà thi vị, đạo vị. Ông ít khi phổ biến thơ của ḿnh, nhưng đây là một nhà thơ tài hoa của Cao Đài. Chiều Vĩnh Nguyên là bài thơ rất đẹp, cả về ư lẫn lời.
Vĩnh Nguyên Tự ở xă Long An, huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An là ngôi cổ tự do Đức Thái lăo sư Lê Đạo Long (đắc quả Như Ư Đạo Thoàn Chơn nhơn) khai sáng vào thế kỷ 19. Chùa truyền sang đời tiền bối Lê Văn Lịch (Ngọc Lịch Nguyệt) th́ trở thành một trong số các thánh sở đầu tiên của Đại đạo Tam kỳ Phổ độ. (Nghê Dũ Lan giới thiệu)