(Click here for VNI version)

TẾT CỦA NGƯỜI TU HÀNH

__________

Kính thưa quư Đạo Tâm nam nữ,

Lời xưa có dạy:

Xuân khứ Xuân lai Xuân bất tận,

Vật di vật hoán vật vô cùng.

Chúng ta tự nghĩ rằng: Đối với thời gian vô thủy vô chung, năm tháng thật là nhỏ nhặt vô nghĩa. Hơn nữa đối cuộc thế triền miên, chúng sanh sanh sanh hóa hóa luân hồi không ngừng trong khổ hải u minh th́ năm tháng đâu c̣n đáng kể. Cho nên người tu hành đă quyết ĺa bỏ cơi đời trụy lạc, xa lánh phù hoa mộng ăo, dồn tâm trí vào lẽ Đạo nhiệm mầu để cầu linh hồn siêu thoát lên Thiên Đường Cực Lạc, đâu c̣n bận tâm đến những hệ lụy thế gian, c̣n để ư chi đến tiết Xuân Năm Mới. Thật vậy, đối người tu hành nghi tiết đáng kể nhất là hằng ngày dọn ḿnh trong sạch để cảm thông với thần linh, là luôn luôn thực hiện các điều thiện lợi ích cho nhân sinh để cúng dường Tiên Phật, hiện tượng vui mừng nhất là sự hồn nhiên giác ngộ chân lư tuyệt đối, đắc đạo nhập Thánh siêu phàm.

        Tuy nhiên, về thực tế, người tu hành đâu có hoàn toàn thờ ơ với nắng Xuân đầm ấm, với sắc tươi rực rở của muôn hoa,với cảnh tưng bùng náo nhiệt của nhân gian. Trong mấy ngày Tết, Chùa Thất trang hoàng đẹp đẻ, đèn hương nghi ngút, nọ thiện nam tín nữ từng đoàn lũ lượt đi viếng Thánh Thất đảnh lễ CHÍ TÔN. Người tu hành cũng cảm với hương sắc ngày Xuân mà ḷng thấy như như trong sạch tinh tiến lạ thường. Một niềm yêu đời xót chúng, rào rạt tràn ngập tâm hồn bậc Chức sắc hướng đạo khiến vào những ngày TẾT các bậc ấy không c̣n giữ nét mặt trầm tư mặc tưởng thản nhiên hằng ngày, mà sẵn sàng nở một nụ cười hoan hỉ khi một tín đồ chào hỏi chúc phúc. TẾT đă tràn ngập vào cơi thâm u tỉnh mịch của Tịnh Thất. Xuân đă ảnh hưởng tận đáy ḷng người tu sỉ.

Người Tu cũng đón Xuân cũng vui TẾT.

Mọi việc họa phúc ở đời đều do hành động thiện ác của ta gây ra, theo thuyết “nhất thiết duy tâm tạo” nên người tu không tin ở điều HUNG CÁT của năm tháng mà t́m người xông đất hay coi hướng xuất hành, hoặc bói quẻ đầu năm. Luôn giữ mực b́nh thường, người tu không lấy ngày TẾT phô trương quần áo, ăn chơi xa xỉ, nói chi rượu chè cờ bạc đều là giới cấm. Tưởng nghĩ đến thâm ân Phụ Mẫu Tổ Tiên, th́ người ta cũng nhân XUÂN DƯƠNG lễ bái cầu nguyện Thất Tổ Cữu Huyền được siêu thăng Tịnh độ. Sự đón TẾT như vậy rất giản dị, song Ư Xuân của người Tu  mới thật đặc biệt.

Vốn có tâm hồn ưa thích Thiên nhiên do một Triết lư siêu phàm đào tạo, người Tu tuy không phải thi sĩ để ca tụng đóa hoa Xuân hay cánh én giữa Trời, nhưng rất đa cảm với cảnh sắc của tạo vật. Nền Trời trong xanh thỏa thích cho tâm hồn thanh cao của người đạo đức phiêu lưu bàng bạc trên thượng tầng không gian vô tận để đem bản thân nhỏ hẹp tại thế gian sát nhập ch́m đắm trong đại bản ngă hồn nhiên của vũ trụ bao la. Gió Xuân mát dịu, hương Xuân ngào ngạt, muôn sắc khoe tươi, bao cái đẹp của Thiên nhiên đều đồng thời xuất hiện, phải chăng để chào mừng người trần tục trong mấy ngày đầu Xuân như đă nhất đán trở nên Thánh thiện, khác nào khi Phật Thích Ca thành Đạo, Thiên Thần ḥ reo, muôn hoa tung bay khắp mặt đất. Trong những ngày đầu năm, như có một luồng điển quang tốt lành thiêng liêng sai khiến, ai ai cũng cố giữ ḷng trong sạch, quên mọi oán thù, dè dặt tránh mọi điều xấu để gắng sức làm các điều hay. Ánh Thái dương xuất hiện như đánh tan mọi hắc ám tội lỗi của thế gian, phải chăng v́ ḷng người không bợn nhơ mà tạo vật phát lộ được chân bản sắc Thiện Mỹ? Xuân ngoài Trời mà cũng là Xuân trong ḷng vậy. Trong chuổi thời gian vô tận, trong sự ch́m đắm miên man giữa sông mê bể khổ, Xuân đánh thức ḷng người trở về bản tính thiện mỹ, Xuân nhắc hồi tâm hướng thiện!  Hồi tưởng lại lời Thầy Trần Nguyên Chất về đàn tại Trung Hưng Bửu Ṭa ngày 01.01.Đđ.31 (Bính Thân) (12.02.1956)

.....

THI

Tin Xuân đem lại mối thân ḥa,

Trăm họ tôn thờ một Đức Cha,

Thắt chặt thương yêu t́nh bốn biển,

Đắp xây hạnh phúc độ muôn nhà.

Á Âu cửa Đạo người lui tới,

Nam Bắc đường lành khách lại qua,

Ngày tháng vui Xuân bàn Đạo Lư,

Hồng ân man mác khắp gần ca .

Thật là ân phước vô biên được Ơn Trên soi dẫn với những lời vàng tiếng ngọc, chúng ta suy gẩm những khuyên dạy lời trên bao hàm nhiều ư nghĩa của người Tu. Vậy ngắm Xuân, vui Xuân, các vị chức sắc hay tín dồ trong Đạo rất bồi hồi lo lắng cái sứ mạng thiêng liêng cứu thế độ dân c̣n dài dằng dặc, chúng ta sẽ tự thúc dục ḷng ḿnh để tinh tiến dơng mănh trên đường tu lập đức phục vụ nhân sanh, cải thiện thế gian. Xuân của người Đạo không phải Xuân để tiêu khiển, giải trí, mà là Xuân để nghĩ ngơi, để ăn năn tự hối ḷng ḿnh trong một niên qua gặp phải những uẩn khuất nghiệt ngă nào mà chúng ta đều thắng vượt qua, đặt hết niềm tin nơi Thầy để cầu đạt lẽ Đạo, hầu đem những kinh nghiệm cũ mà hành việc mới (ôn cố tri tân), để cùng nhau với bổn Đạo địa phương ḿnh vào các kỳ họp Đạo, sẽ đem ra lư giải luận bàn, không v́ một thử thách, thất bại mà chúng ta cúi mặt làm ngơ hoặc quên lăng rất đắc tội với Ơn Trên. Thánh ngôn đă nhiều lần khuyên qua lời Đức Ngô Đại Tiên;   

Muốn lên Tiên vô vi thanh tịnh,

Muốn về Thầy nhứt định tưởng tin,

Muốn tha sớm tối cầu xin,

Muốn thành Bồ Tát muôn ngh́n công phu.

và...

Có gan góc mới tầm được Đạo,

Có Từ Bi mới tạo nên Tiên,

Có sông mới đóng nên thuyền,

Có người tội lỗi mới truyền phép Tu ....   

Vậy, thế gian nầy hiện c̣n đầy đặt gây nhiều tội lỗi lạc lầm, cần phải sớm thức tỉnh về đường tu, bồi công lập đức, thực hiện đường lành để quy tùng Chánh pháp, giữ trọn niềm tin vào đấng tối linh để tu cầu giải thoát, chớ nào phải đây là cảnh Bồng lai Cực Lạc mà mong ước. Với Xuân về, nhơn sanh như trở lại với bản tính hồn nhiên thuần hậu, ḷng người vui Xuân tạm quên nổi bi ai sầu khổ của kiếp chúng sanh đang trầm luân, để vui mừng hồi sinh tái tạo của vạn vật hầu sưởi ấm ḷng tin tưởng Đấng Toàn Tri Tạo Hóa nhiệm mầu nơi tương lai chí thiện của loài người nhờ biết tu tỉnh thân tâm con người mà cùng vui cái vui của nhân loại, cùng thế gian đồng hưởng TẾT đầy ư nghĩa Đạo đức Thiêng liêng của một nền Tôn giáo mới phục vụ Nhơn Sanh./ .

Thanh Tùng

______________________________

Sưu tầm học Đạo

THÁNH THẤT CAO ĐÀI HOUSTON