Thuyền Bát Nhă
Thuyền Bát Nhă đưa ta vào Bến Giác
Cơi hư không, trầm mặc với bao la
Gác ngoài tai chuyện thế tục, phồn hoa
Mặc nhân thế đắm ch́m mùi lục vị.
Sống mặc khải, cuộc đời thêm ư nhị
Giữa thiên nhiên, tâm ư sáng như tơ
Mở cửa ḷng giải thoát hết điều nhơ
Mọi thành ư ươm đầy hương tinh khiết.
Cũng là lúc tâm hồn đầy quán triệt
Niềm vô ưu, bản ngă, chất men đời
Như con thuyền dong lướt giữa biển khơi
Không vướng mắc bến bờ ràng buộc, trói.
B́nh minh rạng, ánh mặt trời chói lọi
Biển và mây cùng hợp tác với nhau
Như vôi nồng quyện thắm với trầu cau
Làm sự sống nẩy mầm trong vô tận.
Thuyền Bát Nhă nâng tinh thần tinh tấn
Ư thanh tao, cốt cách đượm nho phong
Coi mọi điều trần tục có-như-không
Có rồi mất, mất cũng là mầm có.
Coi chuyện khó chẳng phải là chuyện khó
Khó cũng là kết quả của không-không
Chẳng có ǵ phải rối rắm, long đong
Rồi mọi việc sẽ tinh tường giải quyết.
Điều hệ trọng nên giữ ḷng tinh khiết
Chớ bận tâm nghi kỵ, ư dèm pha
Đừng bao giờ dùng tới những lời ngoa
Thêm chuốc lấy ưu phiền cho trí năo.
Người Tâm Phật không bao giờ ảo năo
Cứ an vui tự tại với tâm thành
Rồi cuộc đời ngát tỏa một màu xanh
Hoán đổi hết những ǵ không chân chính.
Trước vật chất chẳng bao giờ bịn rịn
Mọi vật đều là những bóng phù du
Chẳng bận tâm v́ bóng tối thâm u
Mở tâm sáng vút cao thành vô lượng.
Thuyền Bát Nhă là con thuyền định hướng
Cơi Bồng Lai rực rỡ ánh b́nh minh
Đạo cùng Đời vượt thoát cơi u minh
Nâng lẽ sống thăng hoa cùng tuệ giác.
Sự kỳ diệu hân hoan thành nhă nhạc
Vút cao lời tâm ư ngát thiên hương
Dẫn ta đi vào hội cảnh thiên đường
Nơi t́m đến con người cùng Giác Ngộ.
Đó là lúc Phật Đà ra tế độ
Ánh Đạo Vàng rạng chiếu cảnh Bồng Lai
Mọi người cùng thiền định với Như Lai
Tâm tức Phật, Phật tức Tâm là thế!
Sống tâm Phật đi vào ḷng thế hệ
Để con dân được sống cảnh an nhàn
Để muôn người đuợc nói tiếng hân hoan
Để sự sống muôn loài thành tâm ư.
Không c̣n cảnh phải lo toan, ích kỷ
Không duy tâm và cũng chẳng duy linh
Nên cuộc đời tràn ngập ánh b́nh minh
Muôn tiếng hát líu lo bừng sức sống.
Thuyền Bát Nhă là con thuyền linh động
Có rồi không, không rồi có, như nhau
Chỉ có thuyền chỡ hết nỗi khổ đau
Thuyền là ư, ư là Thuyền Bát Nhă.
(Đức Phố, ngày 02 tháng 02 năm 1997)
Vĩnh Liêm