TÔI VẼ LẠI TÔI

 

Ngồi buồn, tôi vẽ lại tôi,

Vai chùng, tóc trắng, da mồi, tay run.

Phía trong, vẽ trái tim buồn,

Có giòng máu thiếu quê hương từ ngày...

Vẽ lên vầng trán - đắng cay,

Hóa thân thành những đường cày nhăn nheo.

Hai tay - vẽ dính số nghèo,

Trắng từ thơ ấu, trắng theo tới giờ.

Tâm hồn - vẽ mảnh lơ mơ,

Đèo bòng thi phú. Nhả tơ. Làm tằm.

Quê nhà - một cõi xa xăm,

Vẽ cho đôi mắt có tầm nhìn xa.

Nghĩ về nguồn cội, ông cha,

Tấm lòng - vẽ một bó hoa dâng người.

Đường trần - vẽ chặng cuối đời,

Đá mềm, chân cứng, dẫn trời vào thơ.

 

Lương Vĩnh Thành