Vô Ngă Vô Ưu

 

Cái Ta có tự bao giờ?

Sống như huyễn mộng bất ngờ thế thôi!

Cuộc đời là một cái nôi,

Lắc lư th́ ngộp, khi thôi th́ buồn.

Cái nôi là lẽ vô thường,

Nghiệp trong nhịp lắc, đoạn trường miên man.

Tham, Sân, Si - bệnh thế gian,

Rước chi cái nghiệp đa mang cho phiền?!

Tâm hư mắc bệnh ham tiền

Xưa nay Đức Phật, Thần, Tiên đâu cần.

Buồn phiền làm hại cái thân,

An nhiên tự tại tinh thần thảnh thơi.

Thế gian bày một tṛ chơi,

Đừng ham quá độ khiến đời long đong.

Cuộc đời sắc tức thị không,

Sao mang tai họa vào trong làm ǵ?

Có nghe Phật dạy từ bi?

Tu hiền chưa muộn, thử đi sẽ tường.  

 

(Đức Phố, 4 .11.2002)

Vĩnh Liêm