|
Ngày xưa Đường Tăng sang sông Đánh rơi chữ nghĩa trống không kinh sầu Làm sao c̣n phép nhiệm mầu Là kinh không chữ biết cầu ǵ đây ?! Thôi th́ gió thoảng mây bay Không không sắc sắc đường mây phiêu bồng.
Nâu ṣng một chiếc áo thôi Làm sao gói được cả trời oan khiên Lam y sương khói cửa thiền T́nh sao vọng động để phiền lụy rơi Sóng biển đời, sóng chơi vơi Cà sa khép lại xa rời thế nhân Nợ đời những ái cùng ân Dâng hương bảy tháp cầm bằng có nhau?!
Mênh mông khói sóng sương chiều Tiếng chuông cổ tự nói điều thiệt hơn Tưởng rằng ở chốn Thiền môn Mây trôi nước chảy càn khôn đổi dời Ai ngờ tâm chứa nợ đời Vực sâu không đáy nỗi đau lại đầy Có hóa thân thành cỏ cây Cái tâm không tịnh cũng lây lất đời .
Túy Hà (Trích "Tín ngưỡng Á châu", đầu tháng 7-2004)
|
|