36. QUẢ BÁO CỦA SỰ CHẾ GIỄU KHINH BỈ

Ông Edgar Cayce (1877-1945, người Mỹ) soi kiếp và trình bày những bằng chứng về quả báo.

Sự kiêu ngạo có thể tạo nên nghiệp báo đau đớn xác thân, nhứt là khi nó biểu lộ bằng sự chế giễu hay khinh bỉ. Một cái cười độc ác, hay những lời nói gièm pha, chỉ trích, chê bai, dường như gây một cái nhân tương đương với một hành động bạo tàn sẽ mang đến một quả báo dội ngược. Người chế nhạo phải bị một thứ bịnh tật tai ương đau khổ giống như người bị chế giễu.

Thí dụ 1: Một người đàn bà 34 tuổi bị liệt bại từ năm lên 6, nên bà què chân và xiêu vẹo cột sống. Một lần bị té ngã trên những bậc thang bằng đá làm cho bà phải nằm liệt giường. Nguyên nhân: Linh hồn này thuộc dòng dõi nhà vua Palatius và thường đến vũ trường xem những cuộc đấu võ giữa hai tội nhơn hoặc một tội nhơn với một thú dữ. Sự đau khổ hiện thời, một phần lớn là bởi y đã cười cợt một cách khinh bỉ trước sự yếu đuối bất lực của kẻ tù nhơn bị thú dữ xé xác. [Ai vui thú đá dế, đá gà, thích xem đấu võ có thấy ớn không?]

Thí dụ 2: Một thiếu niên bị tai nạn xe hơi hồi 16 tuổi, bị đứt ngang tủy xương sống, hoàn toàn liệt bại nửa thân mình. Trong kiếp trước, y là một người lính trong đạo binh La Mã và lấy làm khoái chá khi nhìn thấy nỗi đau khổ của những người theo đạo Da Tô bị hành hình ở pháp trường. Về sau y thích xem những địch thủ của y đối đầu với các thú dữ. Y đã nhận thấy nhiều cảnh tượng tàn ác, gây sự đau khổ chết chóc, nhưng y không chút động lòng. Hậu quả là kiếp này y phải nhìn thấy sự đau khổ của chính mình. Quả báo này có tác dụng sâu xa là nhờ bản thân đau khổ, y cảm thấy rằng tín ngưỡng tôn giáo mà y giễu cợt nhạo báng kiếp trước, thì nay tín ngưỡng ấy đã đột khởi trong tâm hồn y để bù lại những gì y đã tạo ở kiếp trước.

Những quả báo đau khổ xảy đến cho ta có lẽ gây một ấn tượng sâu xa thấm thía hơn là những quả báo tốt lành. Nhất là nó lại càng thấm thía hơn vào thời buổi hỗn loạn và suy đồi hiện nay.

Thử thách hữu hiệu nhứt để biết được người thắng được tật ham ăn hay chưa là đặt trước mặt y những món cao lương mỹ vị mà y ưa thích để xem y có biết tự chủ hay không. [Thử người nghiền rượu, thuốc, sắc đẹp cũng thế.] Người ta không thể biết được một người đã hoàn toàn tự chủ, nếu y không gặp thử thách.

(Theo Bí Ẩn Cuộc Đời, Nguyễn Hữu Kiệt dịch)

 

(Trích: Bồi Dưỡng Đức Tin của Ngọc Giáo hữu Bùi Văn Tâm.)