60. THẦN MINH

Bữa cơm chiều đã chuẩn bị xong, dĩa rau luộc rất ngon nhưng chén mắm ớt lại thiếu một lát chanh. Chị Hoa tặc lưỡi tiếc rẻ. Chợt trong đầu chị hiện ra một cây chanh với những trái căng mọng nước. Đó là cây chanh mọc cạnh giếng trong vườn nhà anh X đã chết, vườn lẫn nhà bị bỏ hoang. Người trong xóm đồn ở đó có ma. Chiều tối ít ai dám đi ngang qua đó. Tuy sợ, nhưng nhìn ra ngoài trời thấy chưa tối hẳn nên chị Hoa tự trấn an: “Kệ, ráng một chút cho bữa cơm ngon hơn.”

Khi chị bước vội đến cây chanh, đưa tay ra thì… “Trời Phật ơi! Cứu con với…ới…ới…” Tiếng kêu cứu vang lên từ lòng giếng khiến chị giật mình, tim đập thình thịch, hai chân rủn xuống. Chị muốn bỏ chạy nhưng sợ quá, đứng lên không nổi…

“Cứu con với…ới…ới…” Tiếng kêu đau đớn như tiếng khóc lại dội lên từ lòng giếng. Thu hết can đảm, chị cúi nhìn xuống. Một cái đầu trẻ trồi lên, động đậy dưới đáy giếng đen ngòm. Vậy là người chứ không phải ma.

Cháu gái được vớt lên, kháu khỉnh, chừng 5-6 tuổi. Sau khi cháu được lau khô, xoa dầu làm ấm, thì công an phường Trang Đài (thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) nghe báo tin đã vào tìm hiểu sự việc. Đang nằm nghỉ mệt, thấy mấy công an, cháu ngồi bật dậy chỉ tay vào ngực, tự giới thiệu rành mạch: “Ở nhà con tên là Nô-en. Ở trường con tên Nguyễn Hoàng Băng Châu. Con được 6 tuổi. Con học lớp 1 trường Nguyễn Du. Nhà con ở gần nhà hàng Quyết Thắng.”

Có người hỏi: “Sao con kêu Trời Phật cứu mà không kêu ba má hay người khác?” Cháu trả lời: “Tại con thấy trong ti-vi người ta cũng kêu như vậy. Với lại lúc đó không có ai hết!”

Cháu mồ côi mẹ, ba mới cặp bồ với một cô. Hôm đó ba cháu đi vắng, cô ta lái xe đến nhà bảo là chở cháu đi gặp ba rồi đem bỏ xuống giếng.

Bàn thêm: Trong cái KHÔNG luôn ẩn cái CÓ. Lực thần của Trời, Phật, Chúa đang tầm thinh cứu khổ, cứu nạn những người vô tội, khiến cho kịp thời có nhơn trợ duyên cho các Đấng thị hiện đức háo sanh ố sát, và trừng phạt kẻ gian ác đã đánh mất lương tâm mà Trời đã ban cho mình.

 

(Trích: Bồi Dưỡng Đức Tin của Ngọc Giáo hữu Bùi Văn Tâm.)