5. GƯƠNG CHUYỂN SANH ĐỜI TÙY (TRUNG QUỐC)

Trong Minh Báo Ký 冥報記 (chép chuyện báo ứng cõi U Minh) có chép một chuyện chuyển sanh như sau: Hồi niên hiệu Khai Hoàng 開皇 đời vua Tùy Văn Đế 隋文帝 (581-604), ở đất Đắc Lăng (Trung Quốc) có một người tên là Thôi Ngạn Võ làm chức thứ sử tại trấn Ngụy Châu. Một ngày kia ông được lệnh đi tuần khắp các miền trong trấn. Vừa đến một ấp nọ, thình lình ông có vẻ kinh ngạc. Rồi một hồi lâu, ông đổi ra sắc mặt vui mừng, liền dừng ngựa lại mà trầm ngâm, dường như ông nhớ lại một việc đã quên từ lâu vậy. Ông bèn kêu người theo hầu mà nói rằng: Kiếp trước ta là một người đàn bà sanh trưởng ở ấp này, và ta có nhớ lại cảnh gia đình của ta hồi đó nữa. Nay nhân dịp ta đi ngang qua đây, thì cũng nên đến thăm nhà cũ cảnh xưa luôn thể.

Khi đến trước sân, Thôi Ngạn Võ xuống ngựa bảo kẻ theo hầu vào gõ cửa nhà kêu, thì thấy một ông già râu tóc bạc trắng như tuyết và coi có vẻ đạo mạo bước ra mừng quan thứ sử rồi mời vào. Thôi Ngạn Võ đi thẳng vô phòng khách ngồi chuyện vãn một hồi, rồi xin phép đi vào nhà sau mà xem. Khi đến chỗ kia, thì ông giơ tay chỉ vào tấm tường phía đông cao khỏi mặt đất chừng vài thước mà nói: “Chính chỗ này là nơi hồi trước, tôi có đặt một cái bàn để thờ Phật và tụng kinh. Còn ở trong vách tường đây, thì khi còn sanh thời, tôi có cạy lấy ra vài cục gạch, giấu vào đó năm cây trâm vàng với một cái hộp đựng Kinh Pháp Hoa đủ bảy cuốn, mà cuốn thứ bảy bị cháy hết vài chữ ở trang chót. Song vì thân thể vô thường, vừa mắc cơn bạo bệnh thì đã vội trút linh hồn, bước sang cõi đời khác.” Ông chủ nhà nghe nói, hai hàng lệ trào ra khóe mắt. Ông bèn mời quan thứ sử trở ra phòng khách mà dùng trà. Rồi kêu kẻ gia đinh bảo lại đục vách tường coi quả như vậy không. Chừng một lúc lâu, bọn gia đinh đem ra năm cây trâm vàng với cái hộp bằng cây đã bị vôi hồ dính mốc trắng. Trong hộp có bảy quyển Pháp Hoa, mà cuốn thứ bảy quả bị cháy vài chữ nơi trang chót.

Trên gương mặt ông chủ nhà bỗng ra vẻ thảm sầu, đôi hàng nước mắt chảy tuôn ướt cả hai má hóp. Thôi Ngạn Võ thấy cảnh tượng ông chủ nhà như vậy thì cùng ngậm ngùi, thầm sa nước mắt và ngồi làm thinh, tỏ ý sớt chia nỗi đoạn trường ấy. Thôi Ngạn Võ lại lấy ra vàng bạc với y phục để mặc ấm mà tặng cho ông dưỡng già rồi tỏ vài lời xin giã từ về Ngụy Châu.

 

(Trích: Bồi Dưỡng Đức Tin của Ngọc Giáo hữu Bùi Văn Tâm.)